Chenla (Empire khmer)

Chân Lạp

Version vietnamienne

Après avoir conquis le royaume de Founan, le pays vassal Chenla (Chân Lap) ne tarda pas à céder la place à la naissance de l’empire angkorien au début du VIIIème siècle. Celui-ci connut d’abord son apogée et sa gloire avec le roi Suryavarman II que les historiens ont comparé souvent au roi-soleil Louis XIV de France. Puis il s’agrandit avec Jayavarman VII, une des personnalités fascinantes de l’histoire universelle. Celui-ci réussit à reculer durant son règne les limites de son empire par l’annexion du Champa, de la basse Birmanie, de la Thaïlande et du Laos. Georges Coedès, ancien directeur de l’Ecole Française de l’Extrême Orient (EFEO), nous a brossé de ce grand roi, un portrait d’un relief saisissant, celui d’un pharaon qui peut se vanter d’avoir remué autant de pierre. (Angkor Thom, Ta-Prohm, Bantay-Kdei etc ..).

Carte de l’empire

carte_empire_khmer

Chen La

Mais, après sa mort, du fait des entreprises gigantesques et des guerres incessantes contre ses voisins (Chàms, Vietnamiens et Thaïs), l’empire angkorien commença à connaître le déclin précipité par la prise et le saccage multiple de sa capitale Angkor par les Thaïs. (1353, 1393 et 1431). Ceux-ci étaient unifiés par Ramadhipathi pour fonder le royaume d’Ayutthaya.                                                                          © Đặng Anh Tuấn

Face aux assauts des Thaï, les Khmers durent abandonner leur capitale Angkor et se replier au cœur géographique de leur pays, les Quatre-Bras du Mékong (Phnom Penh). Mais selon les découvertes récentes, l’effondrement d’Angkor était dû en grande partie aux catastrophes climatiques qui ont réussi à anéantir le système hydraulique le plus complexe et le plus astucieux, un joyau de la civilisation khmère. Cela nous rappelle avec brutalité les limites de l’ingéniosité humaine, vaincues facilement par la force supérieure qu’est la nature.
 

Version vietnamienne

Đế Chế Angkor

Sau khi chinh phục được vương quốc Phù Nam,  một quốc gia  chư hầu tên là  Chân Lạp phải nhường chổ  lại cho sự ra đời của đế chế Angkor vào đầu thế kỷ thứ tám. Chân Lạp có được một thời kỳ vàng son với vua Suryavarman II mà các nhà sử học thường so sánh với vua mặt trời của Pháp, Louis XIV. Sau đó nước Chân Lạp trở nên  hùng mạnh và phát triển  với vua Jayavarman VII, một trong những nhân vật thú vị nhất  của lịch sử thế giới.  Ông đã thành công trong việc bành trướng đế chế của mình bằng việc sáp nhập vương quốc Chămpa, vùng đất Hạ Miến Điện, Thái Lan và Lào. Nhà khảo cứu Pháp Georges Coedès, cựu viện trưởng trường Viễn đông bác cổ Pháp (EFEO) phác họa và làm nổi bật hình ảnh một vị vua nầy, một Pharaoh có thể tự hào đã động đậy biết bao nhiêu tảng đá (Angkor Thom, Ta-Prohm, Bantay-Dei v.v…). Nhưng sau khi ông viên tịch, vì sự gây hấn và các cuộc  chiến tranh không ngừng với các nước lân bang như (Chămpa, Vietnam và Thái Lan) nên đế chế Angkor bất đầu  trãi qua một thời kỳ suy tàn bởi sự chiếm giữ nhiều lần thủ đô Angkor và cướp bóc của người Thái Lan (1353, 1393 và 1431). Các người Thái nầy được hợp nhất và đoàn kết với vua Ramadhipathi để thành lập vương quốc Ayutthaya.  Trước các cuộc tấn công của người Thái, người Khmer buộc lòng từ bỏ thủ đô Angkor và  dời đô về gữa lòng đất nước mà  họ thường  gọi là nơi có bốn nhánh cửa  của sông Cửu Long (Nam Vang). Theo các cuộc khám phá gần đây, sự sụp đổ Angkor một phần chính là từ các thảm họa khí hậu dẫn đến việc hủy diệt hệ thống thủy lực phức tạp và khôn khéo nhất, một viên ngọc qúy của nền văn minh Khmer. Nó cũng nhắc nhở chúng ta những giới hạn khéo léo của  con người cũng bị vượt qua dễ dàng bởi quyền năng siêu việt của tạo hóa.

Banteay Srei

Ta Prohm

Bayon

Angkor Vat

Angkor: naissance d’un mythe avec Louis Delaporte (Musée Guimet,Paris)