La montagne de l’attente (Hòn vọng phu)

 

honvongphu

English version
Vietnamese version

Musique Hòn Vọng Phu

Cette montagne, connue sous le nom  » Núi Vọng Phu » (ou la Montagne de la femme qui attend son mari) est située non loin de Lạng Sơn, tout proche de la frontière sino-vietnamienne. Au sommet de cette montagne se dresse un rocher rappelant la forme d’une femme debout avec son enfant dans ses bras. Cette ressemblance est étonnante lors du coucher du soleil à l’horizon. Le récit sur ce rocher est tellement émouvant qu’il devient ainsi l’une des légendes préférées des Vietnamiens et qu’il donne tant d’inspirations aux poètes vietnamiens, en particulier au compositeur Lê Thương à travers ses trois chansons Hòn Vọng Phu I, II et III. (Hòn Vọng Phu).

Autrefois, dans un village de la haute région, vivaient deux orphelins, l’un, un jeune garçon d’une vingtaine d’années et l’autre, sa sœur n’ayant que sept ans. Comme ils étaient seuls au monde, ils étaient tout l’un pour l’autre. Un beau jour, un astrologue de passage dit au jeune garçon lors de la consultation sur leur avenir:

<< Si je ne me trompe pas, vous épouserez fatalement votre sœur avec les jours et les heures de vos naissances. Rien ne pourra détourner le cours de votre destin >>.

Tourmenté par cette terrible prédiction, il décida de tuer un beau matin sa sœur en proposant d’emmener cette dernière dans la forêt pour aller couper du bois. Profitant de l’inattention de sa sœur, il l’abattit d’un coup de hache et s’enfuit. Il décida de changer de nom et de s’établir à Lạng Sơn. De nombreuses années passèrent. Il épousa un beau jour la fille d’un commerçant. Celle-ci lui donna un garçon et le rendit heureux.

Un beau matin, il trouva dans la cour intérieure sa femme en train de sécher ses longs cheveux noirs et assise en plein soleil. Au moment où celle-ci faisait glisser le peigne sur la chevelure qu’elle soulevait de l’autre main, il découvrît une longue cicatrice au dessus de sa nuque. Abasourdi, il lui en demanda la cause. Hésitante, elle commença à raconter son histoire en pleurant:

<< Je ne suis que la fille adoptive du commerçant. Orpheline, je vivais avec mon frère qui, pour des raisons inconnues, il y avait quinze ans, me blessa d’un coup de hache et m’abandonna dans la forêt. Je fus sauvée par les brigands qui m’ont revendue à un commerçant qui venait de perdre sa fille et qui avait pitié de ma situation. Je ne sais pas ce qu’est devenu mon frère et il est difficile pour moi d’expliquer son geste insensé. Pourtant nous nous aimions tellement.>>

Le mari maîtrisa son émotion et demanda à sa femme les renseignements concernant le nom de son père, celui de son frère et de son village natal. Pris par le remords tout en gardant pour lui l’épouvantable secret, il eut honte et horreur de lui-même. Il s’efforça de s’éloigner de sa femme et de son enfant en profitant de la mobilisation décrétée pour s’enrôler dans l’armée et en espérant trouver la délivrance sur le champ de bataille.

Depuis son départ, dans l’ignorance de la vérité, sa femme attendit, patiente et résignée. Chaque soir, elle prenait son garçon dans ses bras et grimpait sur la montagne pour guetter le retour de son mari. Elle faisait le même geste depuis tant d’années.

Un jour, arrivée au sommet de la montagne, épuisée et restée debout, les yeux fixés à l’horizon, elle fut changée en pierre immobile dans son attente éternelle. 

[Return CONTES]

Ngọn núi này, được gọi là « Núi Vọng Phu », nằm không xa Lạng Sơn, rất gần biên giới Việt-Trung. Trên đỉnh núi có một tảng đá trông giống như một người phụ nữ bế con. Hình ảnh này đặc biệt nổi bật vào lúc hoàng hôn. Câu chuyện về tảng đá này cảm động đến nỗi nó đã trở thành một trong những truyền thuyết được yêu thích nhất của người Việt Nam và đã truyền cảm hứng cho nhiều nhà thơ Việt Nam, đặc biệt là nhạc sĩ Lê Thương, người đã viết ba bài hát có tựa đề Hòn Vọng Phu I, II và III. 

Ngày xửa ngày xưa, tại một ngôi làng trên cao nguyên, có hai đứa trẻ mồ côi: một chàng trai ngoài hai mươi và cô em gái bảy tuổi. Là hai người duy nhất trên đời, họ là tất cả đối với nhau. Một ngày nọ, một nhà chiêm tinh đi ngang qua đã nói với chàng trai trẻ trong một buổi xem bói về tương lai của họ: « Nếu ta không nhầm, con sẽ chắc chắn lấy em gái mình vào đúng ngày giờ con chào đời. Không gì có thể thay đổi được số mệnh của con. » Bị dày vò bởi lời tiên đoán khủng khiếp này, một buổi sáng nọ, chàng quyết định giết em gái mình, rủ họ đưa cô vào rừng đốn củi. Lợi dụng sự lơ là của cô, chàng đã dùng rìu chém cô rồi bỏ trốn. Chàng quyết định đổi tên và định cư tại Lạng Sơn. Nhiều năm trôi qua. Một ngày nọ, chàng kết hôn với con gái một thương gia. Nàng sinh cho chàng một đứa con trai và khiến chàng hạnh phúc vô cùng.

Một buổi sáng đẹp trời, anh thấy vợ mình đang ngồi phơi mái tóc đen dài trong sân, dưới ánh nắng chan hòa. Khi cô ấy dùng tay kia chải tóc, anh nhận thấy một vết sẹo dài sau gáy. Anh sững sờ hỏi đó là gì. Ngập ngừng, cô bắt đầu kể lại câu chuyện, vừa khóc vừa nói: 

“Tôi chỉ là con gái nuôi của thương gia. Là trẻ mồ côi, tôi sống với anh trai, không hiểu vì lý do gì, mười lăm năm trước, anh đã dùng rìu chém tôi rồi bỏ tôi lại trong rừng. Tôi được bọn cướp cứu, chúng bán tôi cho một thương gia vừa mất con gái và thương hại tôi. Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra với anh trai mình, và thật khó để lý giải hành động vô nghĩa của anh ấy. Vậy mà chúng tôi lại yêu thương nhau đến thế.”

Người chồng cố gắng kiềm chế cảm xúc và hỏi vợ về tên cha, tên anh trai và quê quán của cô. Lòng tràn ngập hối hận, nhưng vẫn giữ bí mật khủng khiếp này cho riêng mình, anh cảm thấy xấu hổ và kinh hoàng. Anh cố gắng xa lánh vợ con bằng cách lợi dụng lệnh động viên để nhập ngũ, hy vọng tìm thấy sự cứu rỗi trên chiến trường. Từ khi chồng ra đi, không hề hay biết sự thật, vợ anh đã kiên nhẫn chờ đợi và cam chịu. Mỗi tối, cô đều bế con trai lên núi chờ chồng trở về. Cô đã làm điều tương tự trong suốt bao nhiêu năm.

Một ngày nọ, khi đã lên đến đỉnh núi, kiệt sức và đứng nhìn chằm chằm về phía đường chân trời, nàng biến thành một tảng đá bất động trong sự chờ đợi vĩnh hằng. 

Musique Hòn Vọng Phu

 

[Return CONTES]