Jardin des Tuileries (Công viên Tuileries)

Version française
Version anglaise
Galerie des photos

Trước khi là công viên Tuileries, nơi nầy  có cung điện  mang cùng tên được nữ hoàng Cathérine de Médicis xây dựng vào năm 1564 nhưng sau đó bị  hũy phá. Với tài năng của  Alexandre Le Nôtre, vườn Tuileries giữ được cách bố trí  tuyệt vời với phong cách Pháp  mà ông thiết kế vào năm 1664  cho đến hôm nay.  Ai có  đến tham quan viện bão tàng Louvre  thì phải biết vườn hoa nầy vì nó nằm giữa Louvre và Concorde. Không những là một công viên  rộng lớn nhất  ở Paris về phương diện diện tích mà nó còn là nơi có nhiều kiệc tác của các nhà  điêu khắc  lừng danh như Rodin , Giacometti hay Maillol. Ông nầy lúc đầu là một họa sĩ nhưng sau đó ông chuyển sang thành nhà điêu khắc khi ông 40 tuổi. Ông trở thành sau đó một nhà điêu khắc lừng danh nhất cùng thời với Rodin. Chính ông nầy cũng công nhận điều nầy.  Ông Maillol thường dùng chất liệu đồng và thường lấy cảm hứng với đề tài phu nữ khỏa thân. Bà  Dina Vierny là người mẫu gắn bó   nhiều với những kiệt tác của Maillol và  người thành lập vào năm 1995 bảo tàng nghệ thuật Maillol ở Paris.


Avant d’être le jardin des Tuileries, cet endroit était le lieu où la reine Catherine de Médicis construisit le palais portant le même nom en 1564 . Ce dernier n’existe plus aujourd’hui.  Grâce au talent d’Alexandre le Nôtre, le jardin des Tuileries continue à garder  jusqu’à aujourd’hui le même agencement ordonné qu’il conçut avec le style français en 1664 . Quiconque ayant l’occasion de visiter Louvre doit connaître ce jardin car il sépare ce musée de la Concorde. Il est non seulement le jardin parisien le plus important au niveau de la superficie mais aussi le lieu où se trouve un grand nombre de chefs-d’œuvre des sculpteurs célèbres comme Rodin, Giacometti ou Maillol. Ce dernier commence à être peintre  au début de sa carrière puis  devient sculpteur à partir de quarante ans.  Il est aussi renommé  à l’époque de Rodin. Celui-ci reconnaît aussi ce fait. Maillol a l’habitude de se servir du bronze comme matériau et de s’inspirer du nu féminin dans  ses œuvres. Dina Vierny est son modèle préféré et est à l’origine de la fondation du musée  Maillol à Paris en 1995.


Catherine de Medicis built the palace of the same name in 1564. The latter no longer exists today. Thanks to the talent of Alexandre Le Nôtre, the Tuileries Garden continues to maintain to this day the same orderly layout he designed with the French style in 1664. Anyone who has the opportunity to visit the Louvre must know this garden as it separates this museum from the Concorde. It is not only the most important Parisian garden in terms of area but also the place where a large number of masterpieces by famous sculptors such as Rodin, Giacometti, or Maillol are located. The latter began as a painter at the start of his career and then became a sculptor from the age of forty. He was also renowned during Rodin’s time. The latter also recognized this fact. Maillol was accustomed to using bronze as a material and to drawing inspiration from the female nude in his works. Dina Vierny is his favorite model and was behind the founding of the Maillol Museum in Paris in 1995.


Galerie des photos

[Return PARIS et ses sites]

Jardin Luxembourg (Vườn hoa Lục Xâm Bảo)

Vườn hoa Lục Xâm Bảo

Version vietnamienne
Version française
Version anglaise
Galerie de photos

 

Vì không bao giờ quên được nguyên quán của mình nhất là cung điện Pitti ở Florence nên khi lúc thái hậu Marie de Médicis hết quyền nhiếp chính nhường quyền lại cho Louis XIII, có nghỉ đến việc ẩn dật. Vì đó bà mua lại mảnh đất 8 hecta và dinh thự của công tước Piney- Luxembourg và nhờ đến kiến trúc sư Salomon de Brosse mở rộng cung điện dựa trên lối kiến trúc của cung điện Pitti và xây dựng khu vườn cùng tên. Còn việc trang trí nội thất và trồng cây tạo phong cảnh, bà nhờ đến các nghệ nhân Ý, flamand và Pháp nhất là có sự hỗ trợ của kiến trúc sư danh tiếng André Le Nôtre. Bởi vậy cung điện Luxembourg làm ta nhớ đến lối thiết kế thời Phục Hưng, một cách bố trí sắp đặt theo kiểu Ý. Nay là có trụ sở Thượng Viện Pháp bên cạnh, vườn Luxembourg là công viên lớn hàng thứ nhì của Paris, chỉ thua có công viên Tuileries về mặt diện tích mà thôi.

Étant incapable d’oublier son pays d’origine, en particulier le palais Pitti de Florence, la reine mère Marie de Médicis, après avoir terminé la régence et cédé le pouvoir au roi Louis XIII, pense à chercher un refuge. C’est pourquoi elle décide d’acquérir la propriété de 8 ha appartenant au comte de Piney-Luxembourg et de faire appel au talent de l’architecte Salomon de Brosse dans le but d’agrandir et rénover le palais dans le style d’architecture de Florence trouvé dans le palais Pitti et créer un jardin portant le même nom. Quant à la décoration intérieure et au paysage du jardin, elle fait appel aux artistes italiens, flamands et français et à l’aide apportée par l’architecte renommé André Le Nôtre. En visitant ce palais, cela nous fait penser au décor de la Renaissance, une méthode d’agencement ordonné dans le style italien. Aujourd’hui, le jardin Luxembourg, ayant le sénat à l’intérieur de son enceinte, est classé comme le deuxième parc parisien après celui des Tuileries au niveau de la superficie.

Unable to forget her country of origin, particularly the Pitti Palace in Florence, the Queen Mother Marie de Médicis, after finishing the regency and ceding power to King Louis XIII, considers seeking refuge. That is why she decides to acquire the 8-hectare property belonging to the Count of Piney-Luxembourg and calls upon the talent of architect Salomon de Brosse to enlarge and renovate the palace in the architectural style of Florence found in the Pitti Palace and to create a garden bearing the same name. As for the interior decoration and garden landscape, she enlists Italian, Flemish, and French artists, with assistance from the renowned architect André Le Nôtre. Visiting this palace evokes the decor of the Renaissance, an orderly arrangement method in the Italian style. Today, the Luxembourg Garden, housing the Senate within its grounds, is ranked as the second-largest park in Paris after the Tuileries in terms of area.

Galerie des photos

[Return PARIS et ses sites]

 

Village ancien Đường Lâm (Làng cổ)

Portail du village Đường Lâm

Version vietnamienne
English version 
Pictures Gallery

Ayant occupé  à peu près 800 ha, le village  Đường Lâm est localisé approximativement à 4km à l’ouest de la ville provinciale Sơn Tây. Il est consacré pratiquement à l’agriculture. Il est rare de trouver encore  aujourd’hui l’un des villages ayant conservé les traits caractéristiques d’un village traditionnel vietnamien.  Si la baie de Hạ Long est l’œuvre de la nature, Đường Lâm est par contre l’ouvrage crée par l’homme.  Il est plus riche de signification que la baie de Hạ Long. C’est ce qu’a remarqué le chercheur thaïlandais Knid Thainatis. Effectivement Đường Lâm est riche non seulement en histoire mais aussi en tradition.

Dans les temps anciens,  il s’appelait encore  Kẻ Mia (pays de la canne à sucre). Selon  une légende populaire,  le métier de fabriquer de la mélasse de canne à sucre à Đường Lâm rapportait  comment la princesse Mi Ê a trouvé une plante semblable à un roseau. Elle a pris une section de cette plante et a senti sa douceur fraîche et son goût aromatique. Elle a tellement aimé cette plante si bien qu’elle  a conseillé aux gens de la cultiver. Au fil du temps,  la canne à sucre poussait tellement dense qu’elle couvrait une grande surface comme le bois. La population locale a commencé à produire de la mélasse ainsi que des bonbons à partir de celle-ci. D’où le nom « Kẻ Miá ».

Grâce aux fouilles archéologiques aux  alentours des contreforts de la montagne Ba Vi, on découvre que  Đường Lâm était le territoire des Proto-Vietnamiens. Ces derniers y vivaient en grande concentration à l’époque de la civilisation de Sơn Vi. Ils continuaient à s’y établir encore durant les quatre cultures suivantes: Phùng Nguyên (2000-1500 BC), Đồng Dậu (1500-1000 BC), Gò Mun (1000-600 BC) et Đồng Sơn (700 BC-100 AD).

Le village  est aussi  la terre de deux rois célèbres Phùng Hưng et Ngô Quyền. Le premier, connu sous le nom « Bố Cái Đại Vương »  (ou Grand roi père et mère du peuple) est adulé comme le  libérateur de la domination chinoise à l’époque des Tang tandis que le deuxième a réussi à mettre fin à l’occupation chinoise de 1000 ans en défiant la flotte des Han du Sud (Nam Hán) sur le fleuve de Bạch Đằng. C’est aussi ici qu’on retrouve l’autel dédié à l’ambassadeur Giang Văn Minh auprès de la cour de Chine. Ce dernier fut tué par  l’empereur des Ming  Zhu Youjian (Sùng Trinh)  car il a osé l’affronter en lui répondant du tac au tac avec le vers mémorable suivant: 

Ðằng giang tự cổ huyết do hồng (Bạch Đằng từ xưa vẫn đỏ vì máu)
Le fleuve Bạch Ðằng continue à être teinté avec du sang rouge.

pour lui rappeler    les victoires éclatantes et décisives des Vietnamiens contre les Chinois sur le fleuve Bạch Ðằng,  suite au vers arrogant qu’il a reçu de la part de l’empereur chinois: 

Đồng trụ chí kim đài dĩ lục (Cột đồng đến giờ vẫn xanh vì rêu).
Le pilier en bronze continue à être envahi par la mousse verte. (évoquant ainsi la période de pacification du territoire vietnamien par le général chinois Ma Yuan à l’époque des Han).

 Làng cổ Đường Lâm 

L’une des caractéristiques de ce village  antique réside dans la préservation  de son  portail (porte principale) par lequel tout le monde doit passer. Le visiteur peut s’égarer facilement s’il n’arrive pas à repérer la maison communale Mông Phụ.  Celle-ci est un bâtiment colossal édifié au centre du village avec son imposante charpente en bois de fer (gỗ lim). La plupart des maisons sont protégées  par des blocs de murs en   latérite et leurs porches  sont parfois des petits chefs-d’œuvre qui ne peuvent pas laisser indifférent le visiteur.  Le village Đường Lâm continue à garder son charme séculaire face à l’urbanisation galopante qu’on ne cesse pas de voir dans d’autres villages.

Version vietnamienne

Có khoảng chừng 800 mẫu, làng cổ Đường Lâm nằm cách chừng 4 cây số về phiá tây của thị xã Sơn Tây.  Làng nầy chuyên sống về canh nông.  Rất hiếm còn tìm lại được ngày nay một trong những làng cổ còn giữ được những nét cá biệt của một làng Việtnam truyền thống. Nếu vịnh Hạ Long là một tác phẩm của tạo hóa thì làng cổ Đường Lâm ngược lại là một sản phẩm do con người tạo ra. Nó còn giàu có ý nghĩa  nhiều hơn vịnh Hạ Long. Đây là sự nhận xét của nhà nghiên cứu Thái Knid Thainatis. Thật vậy Đường Lâm rất phong phú không những về lịch sữ mà còn luôn cả tập quán. 

 Thời xưa, Đường Lâm  vẫn được gọi là Kẻ Mia (vùng đất trồng mía). Theo truyền thuyết, nghề làm mật mía ở Đường Lâm liên quan đến việc công chúa Mi E tìm thấy một loại cây giống cây sậy. Cô lấy một phần của cây này và ngửi thấy vị ngọt và hương vị thơm mát của nó. Cô rất yêu thích loài cây này nên đã khuyên mọi người nên trồng nó. Theo thời gian, cây mía mọc rậm rạp phủ kín cả một vùng rộng lớn như rừng. Người dân địa phương bắt đầu sản xuất mật mía cũng như kẹo từ nó. Do đó nó có tên là « Kẻ Miá« .

Nhờ các cuộc khai quật khảo cổ xung quanh ở chân núi Ba Vi, người ta phát hiện ra Đường Lâm là lãnh thổ của người Việt cổ. Những người sau này sống tập trung ở đây  trong thời kỳ của nền văn hóa Sơn Vi. Họ  vẫn tiếp tục định cư ở nơi nầy tiếp theo cho bốn nền văn hóa sau đây: Phùng Nguyên (2000-1500 TCN), Đồng Dậu (1500-1000 TCN), Gò Mun (1000-600 TCN) và Đồng Sơn (700 TCN-100 SCN).

Nơi nầy  cũng là đất của hai vua cự phách Phùng Hưng và  Ngô Quyền. Vua đầu tiên thường  gọi là « Bố Cái Đại Vương » rất  đuợc ngưỡng mộ vì ông là lãnh tụ khởi  cuộc nổi dậy chống lại sự đô hộ của nhà Đường còn Ngô Quyền thì có công trạng kết thúc sự đô hộ quân Tàu có gần một thiên niên kỹ qua cuộc thách thức hải quân Nam Hán trên sông Bạch Đằng.  Cũng chính nơi nầy mà cũng tìm thấy nhà thờ của thám hoa Giang Văn Minh. Ông đuợc đề cử sang Tàu xưng phong dưới thời Hậu Lê. Ông bị trảm quyết bỡi  vua Tàu Minh Tư Tông Chu Do Kiểm (tức hoàng đế Sùng Trinh) vì ông không để vua Tàu làm nhục Việtnam dám đối đáp thẳng thắn  với  một  vế đối lại như sau: Ðằng giang tự cổ huyết do hồng  (Bạch Đằng từ xưa vẫn đỏ vì máu) nhắc lại những chiến công hiển hách trêng sông Bạch Đằng khi nhận một vế  ngạo mạn của vua Tàu:  Đồng trụ chí kim đài dĩ lục (Cột đồng đến giờ vẫn xanh) vì rêu  ám chỉ đến cột đòng  Mã Viện , thời kỳ quân Tàu đô hộ nước Việt dưới thời Đông Hán. 

Một trong những  đặc trưng  của làng cổ nầy là  sự gìn giữ cái cổng làng mà bất cứ ai đến làng cũng phải đi qua cả.  Người du khách có thể bị lạc đường  nếu không nhận ra hướng đi đến đình Mông Phụ.   Đây là một toà nhà to tác được dựng ở giữa trung tâm của làng với một mái hiên oai vệ bằng gỗ lim.  Tất cả nhà ở làng nầy phân đông được bảo vệ qua các bức tường bằng đá ong và các cổng vào thường là những kiệc tác khiến làm du khách không thể thờ ơ được. Làng cổ  Đường Lâm tiếp diễn giữ  nét duyên dáng muôn thưở dù biết rằng  chính sách đô thị hoá vẫn phát triển không ngừng ở các làng mạc khác.

Version anglaise

Occupying about 800 hectares, the village of Đường Lâm is located approximately 4 km west of the provincial town of Sơn Tây. It is practically dedicated to agriculture. It is rare to still find today one of the villages that has preserved the characteristic features of a traditional Vietnamese village. While Ha Long Bay is the work of nature, Đường Lâm, on the other hand, is a creation made by man. It is richer in meaning than Ha Long Bay. This is what the Thai researcher Knid Thainatis noticed. Indeed, Đường Lâm is rich not only in history but also in tradition.

In ancient times, it was still called Kẻ Mia (land of sugarcane). According to a popular legend, the craft of making sugarcane molasses in Đường Lâm tells how Princess Mi Ê found a plant resembling a reed. She took a section of this plant and felt its fresh sweetness and aromatic taste. She liked this plant so much that she advised people to cultivate it. Over time, the sugarcane grew so densely that it covered a large area like a forest. The local population began to produce molasses as well as candies from it. Hence the name « Kẻ Miá« .

Thanks to archaeological excavations around the foothills of Ba Vi mountain, it was discovered that Đường Lâm was the territory of the Proto-Vietnamese. They lived there in large concentrations during the Sơn Vi civilization period. They continued to settle there during the following four cultures: Phùng Nguyên (2000-1500 BC), Đồng Dậu (1500-1000 BC), Gò Mun (1000-600 BC), and Đồng Sơn (700 BC-100 AD).

The village is also the land of two famous kings, Phùng Hưng and Ngô Quyền. The first, known as « Bố Cái Đại Vương » (or Great King Father and Mother of the People), is revered as the liberator from Chinese domination during the Tang dynasty, while the second succeeded in ending 1,000 years of Chinese occupation by defeating the Southern Han fleet on the Bạch Đằng River. It is also here that the altar dedicated to ambassador Giang Văn Minh to the Chinese court is found. He was killed by the Ming emperor Zhu Youjian (Sùng Trinh) because he dared to confront him with a sharp retort in the memorable verse:

Ðằng giang tự cổ huyết do hồng (The Bạch Đằng River has always been red because of blood)
The Bạch Đằng River continues to be stained with red blood.

This was to remind him of the brilliant and decisive victories of the Vietnamese against the Chinese on the Bạch Đằng River, following the arrogant verse he received from the Chinese emperor:

Đồng trụ chí kim đài dĩ lục (Cột đồng đến giờ vẫn xanh vì rêu).

The bronze pillar is still green because of moss.
The bronze pillar continues to be overgrown by green moss. (thus evoking the period of pacification of the Vietnamese territory by the Chinese general Ma Yuan during the Han dynasty).

One of the characteristics of this ancient village lies in the preservation of its main gate through which everyone must pass. Visitors can easily get lost if they fail to locate the Mông Phụ communal house. This is a colossal building erected at the center of the village with its imposing ironwood frame (gỗ lim). Most houses are protected by laterite wall blocks, and their porches are sometimes little masterpieces that cannot leave visitors indifferent. The Đường Lâm village continues to retain its centuries-old charm in the face of the rampant urbanization that is constantly seen in other villages.

Làng cổ Đường Lâm

Bibliographie: 

Lê Thanh Hương: An ancient village in Hanoi, Thế Giới publishers, Hànôi 2012

[RETURN]

Cầu Long Biên (Ancien pont Paul Doumer, Hànội)


Version française
Version anglaise
Liste des photos

Ai có đến Hànôi hay đi tham quan vịnh Hà Long thì ít nhất cũng trông thấy cầu nầy từ đằng xa vì nó là cầu thép nối hai quận Hồ Hoàn Kiếm và quận Long Biên bắc qua sông Hổng, một con sông rất dài xuất phát từ Vân Nam và  đổ ra biển Đông  cuối cùng. Nó mang nhiều tên qua nhiều thế kỷ. Sông nầy  chỉ quen thuộc đối với thời cận hiện đại với  tên sông Hồng  chỉ có từ cuối thế kỷ XIX , dưới thời Pháp thuộc khi người Pháp ho dựa trên màu nước của đất phù sa mà đặt một tên thống nhất. Chính con sông nầy nó làm giàu có vùng đồng Bắc Bộ nơi mà các nhà sữ gia Tây Phương và Việt cho đây   là cái nôi của dân tộc Việt Nam.  Còn cái cầu nầy nó được khởi công xây dựng tháng 9 năm 1898  dưới thời kỳ Pháp thuộc với toàn quyền Paul Doumer và hoàn thành  hơn  3 năm  sau. Cầu nầy được thiết kế do hãng Daydé & Pillé nhưng kiểu dáng quá độc đáo không thua chi  đã trông thấy với các cầu của Gustave Eiffel vì vậy có sự nhầm lẫn nầy vã lại không phải là phương án thiết kế của Gustave Eiffel vì trên trang nhà của các người thừa kế của ông nầy không có liệt kê phương án nầy (http://www.gustaveeiffel.com/ouvrage/routiers.html).

Hiện trên đầu cầu vẫn còn tấm biển kim loại có khắc chữ « 1899 -1902 – Daydé & Pillé – Paris ». Nhưng cũng phải công nhận  đây là một kỳ công về kỹ thuật và công việc hậu cận vì thời đó nó là một trong bốn cầu dài nhất thế giới (nhất là ở Viễn  Đông ) và ngành công nghiệp thép bản  xứ hầu như không có, xứ Pháp thì quá xa vời. Cây cầu dài 1.862m, gồm 19 nhịp dầm thép, đặt trên 20 trụ cầu cao 43,50m. Ở giữa cầu là đường xe lửa, hai bên có đường rộng 1,3m, từng quãng một có những chỗ rộng nhô ra, nơi những ngừơi nghèo thường bán đồ. Toàn bộ chiều dài của cầu lên tới 2.500m.   

Nó là cầu chứng kiến những  thăng trầm lịch sữ của đất nước. Cầu nầy được vua Thành Thái và Toàn quyền Đông Dương đến đầu cầu để làm lễ khánh thành dưới thời Pháp thuộc. Nó cũng  là cầu mà ngày 10/10/1954, quân đội viễn chinh Pháp  lặng lẽ  cuốn gói  rời khỏi Hànội sau trận chiến ở Điện Biên Phủ. Nó bao lần bị oanh tạc hư hao trong thời kỳ chống Mỹ.  Nay sang thời bình, sau thập kỷ 90, cầu Long Biên được sử dụng chỉ cho tàu hỏa, xe đạp, xe máy  và người đi bộ từ khi có cầu Chương Dương  nằm trong mục tiêu đáp ứng nhu cầu đi lại và để phát triển kinh tế, xã hội đô thị ở hai bờ sông Hồng. Với nét cổ kính,  nó còn là nơi lý tưởng dành cho  giới trẻ Hà Thành muốn chụp ảnh đám cưới hay lưu niệm. Hôm tôi đến đây chụp thấy ớn quá chừng có nhiều  người đứng giữa cầu chụp nhất là có tàu hỏa thường tới lui trên cầu. Chỉ có ở đất nước mình mới thấy sự táo bạo như vậy mà thôi. Tôi còn nhớ em đó nói có chi đâu anh khi nghe còi thì chạy  vào mà thôi.  Một hình ảnh khó quên.

Quiconque ayant l’occasion de venir à Hànội ou d’aller à la baie d’Along  peut voir   au loin   ce pont en acier. Celui-ci relie les deux districts Hồ Hoàn Kiếm et Long Biên en enjambant le long  fleuve Rouge issu de la grotte de Yunnan en Chine  et terminant sa course dans la mer de l’Est. Ce fleuve  a plusieurs noms au fil des siècles. Il est  plus connu familièrement sous le nom actuel « Fleuve Rouge » à la fin du XIXème siècle. En voyant la couleur alluviale de son eau et en voulant uniformiser les noms portés par ce fleuve, les Français lui ont donné, à l’époque coloniale, le nom « Fleuve Rouge« . C’est lui qui nourrit et enrichit la région du delta du Nord que les historiens occidentaux et vietnamiens ont considérée toujours comme le berceau de la civilisation vietnamienne. En ce qui concerne le pont, il fut construit à l’époque coloniale en 1898 et achevé 3 ans plus tard sous l’initiative du gouverneur de l’Indochine,   Paul Doumer. Le projet de conception et de réalisation  de ce pont était assumé  par la société  Daydé & Pillé.  Comme sa forme et son style ressemblent à  ceux des ponts de Gustave Eiffel, il y a là une confusion énorme en attribuant cet ouvrage  à ce dernier.

De plus, dans la liste des ponts routiers  réalisés par Gustave Eiffel (http://www.gustaveeiffel.com/ouvrage/routiers.html), le pont Paul Doumer ne figure pas. 

Par contre, on trouve encore aujourd’hui à l’entrée de ce pont,  une plaque métallique  portant le nom de la maison  Daydé & Pillé et sa date de réalisation. Il faut reconnaître que ce pont est un remarquable ouvrage d’art de l’époque, une prouesse technique et logistique,  vu  la faiblesse de la sidérurgie locale et l’éloignement de la France. Il est l’un des quatre ponts les plus longs du monde ( le premier en Extrême Orient). Long de 1862 mètres, il  comprend  19 travées solidaires formées de poutres d’acier du type Cantilever et repose essentiellement  sur une vingtaine  de colonnes solides hautes de   43,50 mètres. De chaque côté du pont, il y a un petit trottoir réservé pour les piétons et une piste  pour les vélos et les motos tandis qu’au milieu se trouvent  les rails pour les trains. La longueur totale de ce pont atteint jusqu’à 2500 mètres.

Il est le témoin majeur des hauts et des bas de l’histoire du Vietnam.  Il fut  inauguré par l’empereur Thành Thái  en présence du gouverneur de l’Indochine Paul Doumer à l’époque coloniale. C’est aussi par ce pont que les troupes françaises  empruntèrent en Octobre 1954   pour quitter Hànoï après la chute de Điện Biên Phủ. Il était maintes fois  la cible privilégiée des bombardements durant la guerre contre les Américains.

Après la décennie des années 1990 marquée par la paix, le pont Long Biên est réservé uniquement pour les trains, les vélos, les scooters et les piétons depuis qu’i l existe  le pont Chương Dương répondant aux développements  économiques et à l’urbanisation de deux côtés du fleuve Rouge.

Avec son charme antique, il devient aujourd’hui l’endroit idéal fréquenté par la jeunesse hanoienne pour immortaliser son mariage ou son souvenir. Le jour où j’étais de passage pour faire des photos, je m’aperçus qu’il y avait quelques jeunes gens empruntant la voie du milieu fréquentée par les trains  pour être photographiés. C’est une audace effarante qu’on peut trouver seulement au Vietnam au détriment de la vie. C’est difficile d’oublier cette scène.

English version

Anyone who has the chance to come to Hanoi or go to Ha Long Bay can see in the distance this steel bridge. It connects the two districts Hồ Hoàn Kiếm and Long Biên by spanning the long Red River, which originates from the Yunnan cave in China and ends its course in the East Sea. This river has had several names over the centuries. It is more familiarly known by its current name « Red River » since the late 19th century. Seeing the alluvial color of its water and wanting to standardize the names carried by this river, the French gave it, during the colonial period, the name « Red River. » It nourishes and enriches the northern delta region, which Western and Vietnamese historians have always considered the cradle of Vietnamese civilization. Regarding the bridge, it was built during the colonial period in 1898 and completed 3 years later under the initiative of the governor of Indochina, Paul Doumer. The design and construction project of this bridge was undertaken by the company Daydé & Pillé. Since its shape and style resemble those of Gustave Eiffel‘s bridges, there is a huge confusion attributing this work to him.

Moreover, in the list of road bridges built by Gustave Eiffel (http://www.gustaveeiffel.com/ouvrage/routiers.html), the Paul Doumer Bridge does not appear.

However, even today at the entrance of this bridge, there is a metal plaque bearing the name of the Daydé & Pillé company and its date of completion. It must be acknowledged that this bridge is a remarkable work of art of its time, a technical and logistical feat, given the weakness of the local steel industry and the distance from France. It is one of the four longest bridges in the world (the first in the Far East). Measuring 1862 meters long, it comprises 19 solid spans formed of Cantilever-type steel beams and rests mainly on about twenty solid columns, each 43.50 meters high. On each side of the bridge, there is a small sidewalk reserved for pedestrians and a lane for bicycles and motorcycles, while in the middle are the rails for trains. The total length of this bridge reaches up to 2500 meters.

It is a major witness to the ups and downs of Vietnam’s history. It was inaugurated by Emperor Thành Thái in the presence of the Governor of Indochina, Paul Doumer, during the colonial era. It was also via this bridge that French troops passed in October 1954 to leave Hanoi after the fall of Điện Biên Phủ. It was repeatedly a prime target for bombings during the war against the Americans.

After the decade of the 1990s marked by peace, the Long Biên Bridge has been reserved only for trains, bicycles, scooters, and pedestrians since the Chương Dương Bridge was built to meet the economic developments and urbanization on both sides of the Red River.

With its antique charm, it has become today the ideal place frequented by Hanoi’s youth to immortalize their wedding or memories. The day I was passing by to take photos, I noticed that there were some young people using the middle lane, frequented by trains, to be photographed. It is a staggering audacity that can only be found in Vietnam at the risk of life. It is hard to forget this scene.

Galerie des photos

[RETOUR]

 

 

Village antique Cừ Đà ( Old village Cự Đà)

Village antique Cừ Đà

 
Version française
Version anglaise
Galerie des photos

Làng cổ Cừ Đà

Được biết làng cổ Cự Đà qua báo chí nên cũng thừa lúc nhàn rỗi ở Hànội lúc cuối năm 2016, tụi nầy lấy quyết định đi tham quan một lần, biết đâu nó còn nét độc đáo  như làng cổ Đường Lâm vã lại nó không xa chi cho mấy Hànôi. Làng nầy nó cách xa thủ đô 20 cây số nếu  tính tử trung tâm nhưng đi đến đó chỉ có hai cách mà thội

  • -một là đi theo hướng chùa Hương để đến làng Khúc Thủy trước khi đến làng Cự Đà (cách nầy thì đi lòng vòng tốn thì giờ dù đi ô tô)
  • còn cách còn lại là tuy ngắn thì giờ (45 phút) nhưng  đi qua chợ Hà Đông đến đường Lê Lợi rồi đi thẳng theo đường liên làng qua làng Đa Sĩ. Tới đây phải đi bộ qua  cái cầu sắt thì tới đầu làng Cự Đà, ít nhất cũng có hai cây số đi bộ.  Tụi nầy  không có lựa chọn chi cả vì em tài  xế không biết nên chọn cách thứ nhì.

Cũng may trởi tuy u ám nhưng không mưa nhiều nên đi bộ cũng tạm được. Vào làng Cự Đà, cảm giác đầu tiên như thời gian nơi nầy đang dừng lại. Không có tiếng kèn, tiếng xe, tiếng ồn ào của làng xóm  như ở Hànôi. Các ngôi  nhà nó rất cũ kỹ, có cái 3 gian, có cái 5 gian, vách tường bị hư hõng rất nhiều. Nơi nầy còn thấy những ngôi nhà hai tầng mang phong cách Pháp được xây cất thời Pháp thuộc. Đúng là một làng cổ kính  ở vùng Bắc Bộ vì còn tìm thấy  được  cổng làng, mái đình, chùa, các cây cổ thụ vân vân ….Nghe kể lại có một thời làng nầy rất được sung túc vì nó nằm bên bờ sông Nhuệ, thuyển bè thường đến giao thương dễ dàng . Các doanh nhân ở Hànôi  đổ xô về đây, chen đua  cất nhà để cuối tuần đựợc an nghĩ. Nay sông Nhuệ màu nước nó đen thối ô nhiểm quá chừng không thua chi kênh Nhiêu  Lộc khiến khi đi qua cẩu sắt  phải bịt mũi lại. Lòng thấy nặng trĩu, tự hỏi ngưòi dân ở đây sao không bệnh họan được. Âu cũng vì nghèo nàn, vi sinh nhai  hằng ngày trong  cuộc sống lam lũ với nghề làm miến, làm tương, dân số càng đông khiến  làng nầy nó đang xuống cấp trầm trọng trước sự áp lực đô thị hóa.

 Từ 500 nhà cổ một thời nay chỉ còn vài chục nhà mà thôi. Dù biết trân trọng cái nét đẹp của làng cổ , người  dân ở đây vì thiếu đất , thiếu phương tiện tài chánh để sùng tu nên họ đành bó tay đôi khi còn  phá vở trần nhà để có chổ phơi miến, đôi khi xây cất lại theo phong cách hiện nay.  Có thể rồi đây  chi cần vài năm nửa thôi làng cổ Cự Đà sẻ không còn như ngày hôm nay được tham quan. 

En apprenant par les médias vietnamiens l’existence d’un village antique Cự Đà, nous sommes décidés d’aller le visiter lors de notre séjour  à Hanội à la fin de l’année 2016. Ce village n’est pas trop loin de la capitale. Il faut compter   une vingtaine de kilomètres si on commence à partir  du centre de Hanội. Deux voies d’accès sont possibles:

  • soit en prenant la route nationale   dans la direction de la pagode des Parfums (Chùa Hương) pour atteindre d’abord  le village Khúc Thủy puis celui de   Cự Đà.
  • soit en prenant la route traversant le marché Hà Đông dans la direction du  village Đa Sĩ. C’est ici qu’il faut entamer la marche à pied (2 kilomètres)  par l’emprunt d’un pont ferroviaire réservé uniquement pour les trains et les motos. C’est  la voie la plus rapide car on ne perd que 45 minutes en auto. Mais c’est aussi la voie d’accès préférée par le jeune chauffeur de la voiture. Heureusement, en dépit du temps maussade, la pluie n’est pas au rendez-vous, ce qui nous permet de marcher de façon convenable.

En entrant dans ce village, on a l’impression que le temps s’arrête.  Contrairement à ce qui est arrivé fréquemment à Hànội, on n’entend aucun klaxon, aucun bruit du moteur ou du village. De vieilles maisons sont rencontrées le long de notre marche. Certaines ont 3 travées, d’autres 5 travées. Leurs murs en brique sont  fortement détériorées. C’est ici qu’on trouve aussi des maisons à deux étages construites à l’époque coloniale dans le style franco-vietnamien. C’est vraiment  un village antique  et typique du Tonkin car on y trouve non seulement son portique mais aussi la toiture imposante de sa maison communale, sa pagode, ses banians centenaires etc…Selon la rumeur, ce village fut florissant à une certaine époque car il est situé au bord du fleuve de nom Nhuệ, ce qui facilite l’échange commercial avec la voie fluviale. Les commerçants plus ou moins aisés de Hànội ne tardaient pas à s’y installer et se rivalisaient à construire des maisons de campagne pour y passer leur fin de semaine. Aujourd’hui, le fleuve Nhuệ est tellement pollué qu’il dégage une odeur nauséabonde et a une coloration noire comme le canal Nhiêu Lộc (Saigon), ce qui nous oblige de nous boucher le nez lors de notre passage sur le pont ferroviaire. Comment les gens peuvent-ils vivre sans être malades? C’est ce profond ressentiment que j’éprouve durant cette visite.

Outre la pauvreté et la dureté de la vie journalière,  les gens de ce village ne vivent que de leur métier: fabrication des  nouilles transparentes et la sauce de soja.

Etant  connu comme  un village de métier, Cự Đà  continue à perdre son charme antique  face à l’urbanisation inquiétante et à la démographie galopante. De 500 vieilles maisons recensées au début du XXème  siècle, il n’en  reste qu’une vingtaine.  Par manque d’espace vital et de moyens financiers  dans la rénovation, certains propriétaires sont obligés d’enlever la toiture de leurs maisons pour l’exposition de leurs nouilles au soleil ou de rebâtir  leurs maisons dans le style moderne. C’est peut-être dans quelques années à venir que Cự Đà n’a plus d’attraits touristiques qu’il  garde encore aujourd’hui  lors de notre visite.

English version

Learning from the Vietnamese media about the existence of an ancient village called Cự Đà, we decided to visit it during our stay in Hanoi at the end of 2016. This village is not too far from the capital. It is about twenty kilometers if you start from the center of Hanoi. Two access routes are possible:

Either by taking the national road in the direction of the Perfume Pagoda (Chùa Hương) to first reach the village of Khúc Thủy and then Cự Đà.
Or by taking the road passing through the Hà Đông market towards the village of Đa Sĩ. This is where you have to start walking (2 kilometers) by crossing a railway bridge reserved only for trains and motorcycles. This is the fastest route as it only takes 45 minutes by car. But it is also the preferred access route by the young car driver. Fortunately, despite the gloomy weather, there was no rain, which allowed us to walk comfortably.

Upon entering this village, one gets the impression that time stands still. Unlike what often happens in Hanoi, there is no sound of horns, engines, or village noise. Old houses are encountered along our walk. Some have 3 bays, others 5 bays. Their brick walls are heavily deteriorated. It is here that you also find two-story houses built during the colonial era in the Franco-Vietnamese style. It is truly an ancient and typical village of Tonkin because it has not only its gateway but also the imposing roof of its communal house, its pagoda, its century-old banyan trees, etc.

According to rumor, this village was prosperous at one time because it is located on the banks of the river named Nhuệ, which facilitates commercial exchange via the waterway. The more or less wealthy merchants of Hanoi soon settled there and competed to build country houses to spend their weekends. Today, the Nhuệ river is so polluted that it emits a nauseating odor and has a black coloration like the Nhiêu Lộc canal (Saigon), which forces us to hold our noses when crossing the railway bridge. How can people live without getting sick? This is the deep resentment I feel during this visit.

Besides poverty and the harshness of daily life, the people of this village live solely from their trade: making transparent noodles and soy sauce.

Known as a craft village, Cự Đà continues to lose its ancient charm in the face of worrying urbanization and rapid population growth. From 500 old houses recorded at the beginning of the 20th century, only about twenty remain. Due to a lack of living space and financial means for renovation, some owners are forced to remove the roofs of their houses to expose their noodles to the sun or to rebuild their houses in a modern style. It may be in the coming years that Cự Đà will no longer have the tourist attractions it still retains today during our visit.

Galerie des photos

[RETURN]

Pagode Trấn Quốc (Hànội)

La pagode Trấn Quốc.

 

Version française
Version anglaise
Version vietnamienne
Galerie des photos

 

Trước khi được biết đến ngày nay với tên gọi là « Trấn Quốc« , ngôi chùa này nằm trên bờ hồ Tây (Hồ Tây) và cách Hồ Hoàn Kiếm 3 cây số. Lúc ban đầu được gọi là Khai Quốc (hay Thành lập Quốc gia) vì chùa nầy  được xây dựng vào năm 541 bởi vua Lý Nam Đế (hay Lý Bí). Ngài đã thành công trong việc thành lập vương quốc ngắn ngủi Vạn Xuân (544-548). Đây là một chùa cổ nhất ở Việt Nam. Do đất đá sụt lở vào năm 1600, chùa  đã được chuyển đến vị trí hiện tại. Trước đây, chùa còn là trung tâm đào tạo  các vị sư của giáo phái Vô Ngôn Thông trong đó một số người sau này trở thành các cố vấn của triều đình hoàng gia.

Version française

Avant d’être connue aujourd’hui sous le nom de « Trấn Quốc« , cette pagode est située sur la rive du lac de l’Ouest (Hồ Tây) et à trois kilomètres du lac de l’épée restituée (Hồ Hoàn Kiếm).Elle porte à l’origine le nom de Khai Quốc (ou Fondation de la Nation) car elle fut bâtie en 541 par le roi Lý Nam Đế (ou Lý Bí) qui eut réussi à fonder son royaume éphémère   » Mille Printemps » Vạn Xuân (544-548). Elle est la pagode la plus ancienne du Vietnam. À cause des éboulis rocheux en 1600, elle fut transférée à l’emplacement actuel. Jadis, elle fut le centre de formation des bonzes de la secte Vô Ngôn Thông dont certains devinrent plus tard les conseillers de la Cour royale.

Version anglaise

Before being known today as ‘Trấn Quốc’, this pagoda is located on the shore of the Western Lake (Hồ Tây) and three kilometres from the Lake of the Returned Sword (Hồ Hoàn Kiếm). It was originally named Khai Quốc (or Foundation of the Nation) because it was built in 541 by King Lý Nam Đế (or Lý Bí) who had succeeded in founding his short-lived ‘Thousand Spring’ , kingdom Vạn Xuân (544-548). It is the oldest pagoda in Vietnam. Because of rock slides in 1600, it was transferred to its current location. It was once the training centre for bonzes of the Vô Ngôn Thông sect, some of whom later became advisors to the Royal Court.

 

Pictures Gallery

 Galerie des photos

[Return RELIGION]

Hội an et ses maisons historiques

hoian_mai_nha_xua

Version vietnamienne
Version anglaise

Malgré l’exposition fréquente de la ville Hội An aux calamités naturelles (inondations, humidité, chaleur, moussons etc.) et aux événements historiques (ravages provoqués par les troubles de Tây Sơn, changements dynastiques en Chine et au Vietnam), on s’aperçoit que la structure traditionnelle de ses maisons demeure inchangée au fil du temps. Le bois reste l’élément de base dans la construction et la perfection de son emploi atteint un très haut degré de réalisation artistique et architecturale. Par contre la fragilité du bois ne permet pas à ces maisons de résister aux dégradations provoquées par les changements climatiques. C’est pourquoi très peu de maisons existent encore aujourd’hui durant la période (1700-1850).(1). Ce sont les maisons traditionnelles sans étage avec la façade et le mur en bois. (Voir la classification chronologique de la construction et de la forme de la façade de ces maisons). On voit apparaître également un autre type de maison traditionnelle à la fin de cette période. C’est le modèle de la maison avec étage dont la façade est en bois ou en brique, avec ou sans grenier. Du fait de l’appartenance à des commerçants chinois, la plupart de ces maisons ont été construites tout en préservant le style et le décor de la région dont les propriétaires étaient issus. Certains commerçants exigeants n’ont pas hésité à faire venir non seulement le bois d’œuvre et les matériaux de construction de leur pays mais aussi les charpentiers hautement qualifiés de leur région. La multiplication des constructions allait de pair avec l’accroissement du potentiel commercial des Chinois et l’expansion territoriale due à l’acquisition de nouveaux terrains aux alentours de Hội An et au colmatage sur la berge de la rivière Thu Bồn.  Lire la suite (Tiếp theo)

Hội An với những nhà cổ

Mặc dù thành phố Hội An hay thường xuyên có thiên tai (lũ lụt, ẩm ướt, nắng nóng, gió mùa, vân vân…) và các biến cố lịch sử (sự tàn phá do nhà Tây Sơn gây ra, sự thay đổi triều đại ở Trung Quốc và Việt Nam), chúng ta nhận thấy rằng cấu trúc truyền thống của các ngôi nhà ở Hội An vẫn không thay đổi với thời gian. Gỗ vẫn là vật liệu cơ bản trong việc xây dựng và sự hoàn hảo sử dụng nó đạt đến mức độ rất cao  trong các thành tựu nghệ thuật và kiến ​​trúc. Mặt khác, tính dễ vỡ của gỗ không cho phép những ngôi nhà này chống lại được sự suy thoái do sự biến đổi khí hậu.

Đây là lý do tại sao rất ít có các ngôi nhà được còn tồn tại cho đến ngày nay trong thời kỳ từ 1700 đến 1850 (1). Đây là những ngôi nhà một tầng truyền thống với mặt tiền và vách tường bằng gỗ. (Xem bảng phân loại theo niên đại của cách xây dựng và hình thức mặt tiền của những ngôi nhà này). Chúng ta cũng thấy có  sự xuất hiện của một kiểu nhà truyền thống khác vào cuối thời kỳ này. Đây là mẫu nhà 2 tầng với mặt tiền bằng gỗ hoặc gạch, có gác mái hay không. Vì thuộc về các thương nhân Trung Quốc, hầu hết những ngôi nhà này được xây dựng và bảo tồn theo phong cách và lối trang trí của vùng đất mà các chủ nhà xuất thân đến. Một số thương nhân sành điệu đã không ngần ngại mang về đây không chỉ gỗ và vật liệu xây dựng từ đất nước của họ mà còn có cả những thợ mộc có tay nghề cao đến từ khu vực của họ. Sự gia tăng các công trình xây dựng được đi đôi với sự gia tăng tiềm năng thương mại của người Trung Quốc và sự mở rộng lãnh thổ do việc mua lại các vùng đất mới xung quanh ở Hội An và việc bồi đất ở bên bờ sông Thu Bồn.  (Đọc tiếp theo: phần 2)

 

Version anglaise

Despite the frequent exposure of the city of Hội An to natural disasters (floods, humidity, heat, monsoons, etc.) and historical events (damage caused by the Tây Sơn disturbances, dynastic changes in China and Vietnam), it is noticeable that the traditional structure of its houses remains unchanged over time. Wood remains the basic element in construction, and the mastery of its use reaches a very high level of artistic and architectural achievement. However, the fragility of wood does not allow these houses to withstand the deterioration caused by climatic changes. That is why very few houses from the period (1700-1850) still exist today. These are traditional houses without upper floors, with wooden façades and walls. (See the chronological classification of the construction and façade design of these houses). Another type of traditional house also appears at the end of this period.

This is the model of a two-story house with a facade made of wood or brick, with or without an attic. Due to the ownership by Chinese merchants, most of these houses were built while preserving the style and decor of the region from which the owners originated. Some demanding merchants did not hesitate to bring not only the lumber and construction materials from their country but also highly skilled carpenters from their region. The increase in constructions went hand in hand with the growth of the commercial potential of the Chinese and the territorial expansion due to the acquisition of new lands around Hội An and the filling in along the bank of the Thu Bồn River.[Reading more :Part 2]

 


(1) Architecture de la vieille ville de Hội An. Université féminine de Showa, Volume 3. 1996. Editeur Thế Giới, Hànội 2003

Hôi An: art culinaire

 
hoian_art_culinaire

Version vietnamienne
Version anglaise
Galerie des photos

Outre son charme architectural, Hội An s’est fait remarquer au fil de son histoire par les spécialités gastronomiques locales qui ne laissent personne indifférent, en particulier les plus fins gourmets vietnamiens et étrangers.

Selon un vieil adage hoianais, on a l’habitude de dire:

Hội An trăm vật , trăm ngon
Từ từ lỗ miệng, để  chồng con hắn nhờ.

Tous les mets sont succulents à Hội An.
Votre mari et vos enfants risquent de perdre leur part si vous continuez à rester insatiable.

Parmi ces spécialités gastronomiques, il faut citer d’abord:

Cao Lầu

C’est une marque d’identité gastronomique de Hội An. Contrairement aux autres spaghetti, ce Cao Lầu est préparé à partir de la pâte de riz étalée en couche mince macérée dans l’eau de cendre (nước tro) du bois des arbres de l’îlot Poulo-Cham (Cù lao Chàm) et ayant passé trois feux avant, ce qui lui donne l’apparence de couleur jaune clair naturel. Selon l’écrivain Hữu Ngọc, si le plat Cao Lẩu ne réussit pas à vous faire une bonne impression, son histoire le fera à sa place car il fut venu à Hội An en même temps que les marchands japonais à la fin du XVIème siècle. Certains d’eux appréciaient la cuisine vietnamienne car ils avaient pour épouses des femmes vietnamiennes. D’autres préféraient garder leurs habitudes et importer la nourriture de leur pays, en particulier le plat de nouilles de riz semblable à celui de Cao Lầu d’aujourd’hui. Mais le spaghetti de Cao Lẩu de Hội An exige une préparation minutieuse et artisanale. Ce n’est plus le cas du Cao Lẩu japonais d’aujourd’hui avec sa pâte produite de façon industrielle. Outre le pont-pagode, l’influence de la contribution japonaise ne décline pas au fil des ans à travers ce plat incontournable. 

La préparation du spaghetti de Cao Lầu requiert d’abord le rinçage du riz avec de l’eau douce d’un puits suivi ensuite par la pression du riz pour se débarrasser de l’eau de rinçage. Puis on pétrit  le riz jusqu’à l’obtention d’une pâte à laquelle est ajoutée un peu d’eau de cendre pour lui donner la couleur jaune clair. La pâte est placée ensuite dans un récipient destiné au bain-marie (cái xửng) et  ayant à son fond les feuilles de bananier. L’eau bouillie en ébullition dans la partie inférieure crée de la vapeur remontant ainsi dans la partie supérieure à travers les trous. La pâte cuite  peut être enroulée et découpée en nouilles avec un couteau. Ces nouilles doivent être cuites à la vapeur avant d’être servies.      

De petites escalopes de xá xíu (viande de porc marinée et frite) sont étalées sur ces nouilles et mélangées avec des fritons croustillants. Puis on les mange avec des germes d’haricots de soja et de la salade sans oublier d’ajouter un peu de vinaigre et de la sauce soja. Certains gens n’hésitent pas à les accompagner avec une galette de riz non salée qu’on a l’habitude d’appeler « bánh đa ». On peut trouver ce plat partout à Hội An. Chaque restaurant a sa propre façon de cuisiner ce plat mais pour le gourmet, il faut consacrer un peu de temps pour la marche (10 minutes) car la gargote qui réussit à garder encore la saveur de cette spécialité n’est pas située dans l’ancien quartier Minh An à Hội An mais elle se trouve à l’adresse suivante: 26 Rue Thái Phiên.      [Lire la suite]

Version vietnamienne

Ngoài nét duyên dáng kiến ​​trúc, trong suốt chiều dài lịch sử, Hội An còn nổi bật với những đặc sản ẩm thực địa phương khiến không ai có thể hờ hững được, nhất là những kẻ sành ăn người Việt Nam và ở nước ngoài.

Theo một câu ngạn ngữ cổ của người Hội An, chúng ta thường nói:
Hội An trăm vật, trăm ngon
Từ từ lỗ miệng, để chồng con hắn nhờ

Tất cả các món ăn đều ngon ở Hội An.
Chồng và con của bạn có thể mất phần nếu bạn tiếp tục thèm ăn.

Trong số những đặc sản ẩm thực này, phải kể đến đầu tiên:

Cao Lầu

Đây là một dấu ấn bản sắc ẩm thực của Hội An.

Không giống như những món mì Ý khác, món cao lầu này được chế biến từ bột gạo trải ra thành lớp mỏng ngâm trong nước tro từ các củi gỗ Cù lao Chàm và qua ba lần lửa, khiến nó có một màu vàng nhạt tự nhiên. Theo nhà văn Hữu Ngọc, nếu món Cao Lẩu không gây ra được một ấn tượng tốt với bạn thì lịch sử sẽ làm điều đó vì nó đến Hội An cùng lúc với các thương nhân Nhật Bản vào cuối thế kỷ 16. Có một số người trong  những người nầy  rất thích ẩm thực Việt Nam vì vợ của họ là các phụ nữ Việt Nam. Những người khác lại thích giữ tập tục của họ nên  nhập khẩu các thực phẩm từ đất nước của họ, đặc biệt là món mì sợ tương tự như món Cao Lầu ngày nay. Nhưng món mì Cao Lẩu của  Hội An đòi hỏi sự chuẩn bị tỉ mỉ và tự chế. Điều này không còn thấy với Cao Lẩu Nhật Bản ngày nay vì bột nhào được sản xuất ngành công nghiệp. Ngoài chùa cầu ra, ảnh hưởng của sự đóng góp người Nhật không hề suy giảm trong những năm qua nhờ có món ăn thiết yếu này.

Để biến chế món mì của Cao Lầu, trước tiên cần phải vo gạo bằng nước tinh khiết  từ giếng, sau đó vắt gạo để loại bỏ nước vo gạo. Sau đó, gạo được nhào cho đến khi thu có được bột nhão, thêm một ít nước tro để nó có màu vàng nhạt. Sau đó, bột được đặt ở phần trên của một cái xửng  với các lá chuối ở phần dưới cùng của nó. Nước sôi ở phần dưới tạo ra hơi nước bốc lên ở phần trên qua các lỗ. Bột chín có thể cuộn lại và dùng dao cắt bột  thành ra sợi mì. Những sợi mì này nên được hấp trước khi ăn.

Những lát thịt lợn tẩm ướp và rán(hay xá xíu) được trải lên những sợi mì này và trộn với khoai tây chiên giòn. Sau đó, chúng ta ăn với giá đỗ và x à lách và không quên thêm một chút giấm và nước tương. Một số người không ngần ngại ăn kèm với một chiếc bánh gạo không mặn thường được gọi là « bánh đa ». Bạn có thể tìm thấy món ăn này ở khắp mọi nơi của thành phố  Hội An.

Mỗi quán có cách chế biến món này một cách riêng biệt nhưng đối với người sành ăn thì cũng nên dành một chút thời gian đi bộ (10 phút) vì quán nầy còn giữ được hương vị đặc sản này nhưng nó không nằm ở khu phố Minh An xưa mà nó nằm ở địa chỉ sau đây: 26 Đường Thái Phiên.

[Lire la suite (tiếp theo)]

Version anglaise

Besides its architectural charm, Hội An has made a name for itself throughout its history with local culinary specialties that leave no one indifferent, especially the finest Vietnamese and foreign gourmets.

According to an old Hội An saying, it is customary to say:

Hội An trăm vật, trăm ngon
Từ từ lỗ miệng, để chồng con hắn nhờ.
Tất cả các món ăn đều ngon ở Hội An.
Chồng và con của bạn có thể mất phần nếu bạn tiếp tục thèm ăn.

Hội An hundred things, hundred delicacies
Slowly savor them, so your husband and children can have some.
All dishes are delicious in Hội An.
Your husband and children might lose their share if you continue to remain insatiable.

Among these culinary specialties, the first to mention are:

It is a gastronomic identity mark of Hội An. Unlike other spaghetti, this Cao Lầu is made from rice dough rolled out into a thin layer and soaked in ash water (nước tro) from the wood of the trees on Poulo-Cham islet (Cù lao Chàm) and has been fired three times beforehand, which gives it a naturally light yellow color. According to the writer Hữu Ngọc, if the Cao Lầu dish does not manage to make a good impression on you, its history will do so instead because it came to Hội An at the same time as Japanese merchants at the end of the 16th century. Some of them appreciated Vietnamese cuisine because they had Vietnamese wives. Others preferred to keep their habits and imported food from their country, particularly the rice noodle dish similar to today’s Cao Lầu. But Hội An’s Cao Lầu spaghetti requires meticulous and artisanal preparation. This is no longer the case with today’s Japanese Cao Lầu, whose dough is produced industrially. Beyond the covered bridge, the influence of Japanese contribution has not diminished over the years through this essential dish.

The preparation of Cao Lầu spaghetti first requires rinsing the rice with fresh well water, followed by pressing the rice to get rid of the rinsing water. Then the rice is kneaded until a dough is obtained, to which a little ash water is added to give it a light yellow color. The dough is then placed in a container intended for a bain-marie (cái xửng) with banana leaves at the bottom. Boiling water in the lower part creates steam that rises to the upper part through the holes. The cooked dough can be rolled and cut into noodles with a knife. These noodles must be steamed before being served.

Small slices of xá xíu  (marinated and fried pork) are spread over these noodles and mixed with crispy pork cracklings. Then they are eaten with soybean sprouts and salad, not forgetting to add a bit of vinegar and soy sauce. Some people do not hesitate to accompany them with an unsalted rice cake commonly called « bánh đa. » This dish can be found everywhere in Hội An. Each restaurant has its own way of preparing this dish, but for the gourmet, it is worth spending a little time walking (10 minutes) because the eatery that still manages to preserve the flavor of this specialty is not located in the old Minh An quarter in Hội An but can be found at the following address: 26 Thái Phiên Street.

[Reading more (tiếp theo)]     

Các món ăn đặc sản của Hội An