Les chiffres Yin et Yang des Vietnamiens (Con số Âm Dương của người Việt)

 

Version vietnamienne

Version anglaise

On est habitué à dire en vietnamien : sống chết đều có số cả (Chacun a son jour J pour la vie comme pour la mort). Ði buôn có số, ăn cỗ có phần (On a sa vocation au commerce comme on a sa part au festin). Dans la vie courante, chacun a sa taille pour ses vêtements et pour ses chaussures. On s’aperçoit que contrairement aux Chinois qui adorent les nombres pairs, les Vietnamiens privilégient plutôt les nombres impairs (sô’ âm) que les nombres pairs (sô’ dương). 

On trouve l’utilisation fréquente des nombres impairs dans les locutions vietnamiennes : ba mặt một lời ( On a besoin d’être face à face en présence d’un témoin), ba hồn bảy vía ( trois âmes et 7 supports vitaux pour les hommes càd on est paniqué), Ba chìm bảy nổi chín lênh đênh ( très mouvementé), năm thê bảy thiếp ( avoir 5 épouses et 7 concubines càd avoir plusieurs femmes ), năm lần bảy lượt (plusieurs fois), năm cha ba mẹ ( hétéroclite), ba chóp bảy nhoáng (avec précipitation et sans soin ), Môt lời nói dối , sám hối 7 ngày (Une parole mensongère équivaut à sept jours de repentance), Một câu nhịn chín câu lành (Eviter une phrase vexante c’est avoir 9 phrases aimables) etc … ou celle des entiers multiples du nombre 9 : 18 (9×2) đời Hùng Vương ( 18 rois légendaires Hùng Vương ), 27 (9×3) đại tang 3 năm (27 tháng)(ou un deuil porté sur trois ans qui se traduit en fait par 27 mois seulement), 36 (9×4) phố phường Hànội (Hànội avec 36 quartiers ) etc.. On n’oublie pas de citer non plus les chiffres 5 et 9 ayant chacun un rôle très important. Le chiffre 5 est le chiffre le plus mystérieux car tout commence à partir de ce nombre. Le Ciel et la Terre ont les 5 éléments ou agents (Ngũ hành) donnant naissance aux mille choses et êtres. Il est placé au centre du Plan du Fleuve et de l’Ecrit de la rivière Luo qui sont à la base de la mutation des 5 éléments (Thủy, Hỏa, Mộc, Kim, Thổ)( Eau, Feu, Bois, Métal et Terre).

Il est associé à l’élément Terre dans la position centrale dont le paysan a besoin pour permettre de connaître la direction des points cardinaux. Cela revient ainsi à l’homme le centre dans la gestion des choses et des espèces et des quatre cardinaux. C’est pour cette raison que dans la société féodale, cette place est réservée  au roi car c’est lui qui a gouverné les gens. En conséquence, le chiffre 5 lui appartenait ainsi que la couleur jaune symbolisant la Terre. Cela explique la couleur qu’ont choisie les empereurs vietnamiens et chinois pour leurs habits.

Ho Tou Lo Chou

(Hà Đồ Lạc Thư)

Outre le centre occupé par l’homme, un animal symbolique est associé à chacun des quatre points cardinaux: le Nord par la tortue, le Sud par le phénix, l’Est par le tigre et l’Ouest par le dragon. Rien n’est étonnant de trouver au moins dans cette attribution les trois animaux vivant dans une région où la vie agricole joue un rôle considérable et l’eau est vitale. C’est le territoire des Bai Yue. Même un dragon si méchant dans d’autres cultures devient un animal gentil et noble imaginé par les peuples pacifiques des Bai Yue. Le chiffre 5 est connu encore sous le nom « Tham Thiên Lưỡng Đia » (ou ba Trời hai Ðất ou 3 Yang 2 Yin) dans la théorie du Yin et du Yang car l’obtention du nombre 5 provenant de l’assemblage des chiffres 3 et 2 correspond mieux au pourcentage raisonnable du Yin et du Yang que celle résultant de l’assemblage des chiffres 4 et 1.

Dans ce dernier, on s’aperçoit que le nombre Yang 1 est dominé beaucoup par le nombre Yin 4. Ce n’est pas le cas de l’assemblage des nombres 3 et 2 où le nombre Yang 3 domine légèrement le nombre (Yin) 2. Cela favorise le développement de l’univers dans une harmonie presque parfaite. Autrefois, le cinquième jour, le quatorzième jour (1+4=5) et le vingt-troisième jour (2+3=5) du mois étaient  réservés pour la sortie du roi. Il était interdit aux sujets de faire le commerce durant son déplacement et de troubler sa promenade. C’est peut-être la raison qui explique qu’un grand nombre de Vietnamiens d’aujourd’hui, influencés par cette tradition ancestrale continuent à ne pas choisir ces jours pour la construction des maisons, pour le voyage et pour les achats importants.On est habitué à dire en vietnamien : 

Chớ đi ngày bảy chớ về ngày ba
Mồng năm, mười bốn hai ba
Đi chơi cũng lỗ nữa là đi buôn
Mồng năm mười bốn hai ba
Trồng cây cây đỗ, làm nhà nhà xiêu

Il faut éviter de partir le 7ème jour et de rentrer le 3ème jour du mois. Pour le 5ème, le 14ème et le 23ème jour du mois, vous seriez perdant si vous faites une sortie ou le commerce. De même vous verriez la chute de l’arbre ou l’inclinaison de votre maison si vous le plantez ou vous la construisez.

Le chiffre 5 est cité fréquemment dans l’art culinaire vietnamien. La sauce la plus typique des Vietnamiens reste la saumure de poisson. Dans la préparation de cette sauce nationale, on note la présence de 5 saveurs classées selon les 5 éléments du Yin et du Yang: mặn ( salée ) avec le jus de poisson (nước mắm), đắng (amère) avec le zeste du citron (vỏ chanh), chua (acide) avec le jus du citron (ou du vinaigre), cay (piquante) avec les piments pilés en poudre ou coupés en miettes et ngọt (sucrée) avec du sucre en poudre. Ces cinq saveurs ( mặn, đắng, chua, cay, ngọt ) combinées et trouvées dans la sauce nationale des Vietnamiens correspondent respectivement aux 5 éléments définis dans la théorie de Yin et de Yang (Thủy, Hỏa , Mộc , Kim Thổ)(Eau, Feu , Bois, Métal et Terre ).

De même, on retrouve ces 5 saveurs dans le potage aigre-doux (canh chua) préparé avec du poisson: acide avec les graines de tamarin ou avec le vinaigre, sucré avec les tranches d’ananas, piquant avec les piments coupés en lamelles, salé avec le jus de poisson et amère avec quelques gombos (đậu bắp) ou avec les fleurs de fayotier (bông so đũa). Au moment où ce potage est servi, on lui ajoutera quelques herbes parfumées comme le panicaut (ngò gai), rau om (herbe ayant la flaveur proche de la coriandre avec une note citronnée en plus). C’est un trait caractéristique du potage aigre-doux du Sud-Vietnam et différent de ceux trouvés dans les autres régions du Vietnam.

On ne peut pas oublier de citer le gâteau de riz gluant que les Proto-Vietnamiens avaient réussi à léguer à leurs descendants au fil des millénaires de leur civilisation. Ce gâteau est la preuve intangible de l’appartenance de la théorie du Yin et du Yang et de ses cinq éléments aux Cent Yue dont les Proto-Vietnamiens faisaient partie car on retrouve dans la confection de ce gâteau le cycle d’engendrement de ces 5 éléments.

(Feu->Terre->Métal->Eau->Bois)

A l’intérieur du gâteau, on trouve un morceau de viande de porc de couleur rouge (le Feu) entouré par une sorte de pâte faite avec des fèves de couleur jaune (la Terre). Le tout est enveloppé par le riz gluant de couleur blanche (le Métal) pour être cuit avec de l’eau bouillante (l’Eau) avant de trouver une coloration verte sur sa surface grâce aux feuilles de latanier (le Bois).

Il y a un autre gâteau qui ne peut pas être manquant dans les mariages. C’est le gâteau susê ou phu-Thê (mari-femme) ayant la forme ronde à l’intérieur et enveloppé par des feuilles de bananier (couleur verte) en vue de lui donner l’apparence d’un cube ficelé avec un ruban de couleur rouge. Le cercle est placé ainsi à l’intérieur du carré (Dương trong âm)(Yang dans Yin). Ce gâteau est composé de la farine du tapioca, parfumé au pandan et parsemé de graines de sésame (vừng đen) de couleur noire. Au cœur de ce gâteau se trouve une pâte faite avec des haricots de soja cuits à la vapeur (couleur jaune), de la confiture des graines de lotus et de la noix de  coco râpée (couleur blanche). Cette pâte  ressemble énormément à la frangipane trouvée dans les galettes des rois. Sa texture collante rappelle le lien fort qu’on veut représenter dans l’union. Ce gâteau est le symbole de la perfection de l’amour conjugal et de la loyauté en accord parfait avec le Ciel et la Terre et les 5 éléments symbolisés par les cinq couleurs (rouge, verte, noire, jaune et blanche).

Ce gâteau est relaté par le conte suivant : autrefois, il y avait un commerçant s’adonnant aux débauches et ne pensant pas à retourner à la famille bien qu’avant son départ, sa femme lui donnât le gâteau susê et promît  de rester chaleureuse et doucereuse comme le gâteau. C’est pourquoi ayant appris cette nouvelle, sa femme lui envoya d’autres gâteaux phu thê accompagnés par les deux vers suivants :

Từ ngày chàng bước xuống ghe
Sóng bao nhiêu đợt bánh phu thê rầu bấy nhiêu

Depuis ton départ, autant des vagues étaient rencontrées par ton embarcation, autant d’afflictions étaient connues par le gâteau susê.

 
Lầu Ngũ Phụng

Dans l’architecture, le chiffre 5 n’est pas oublié non plus. C’est le cas de la porte méridienne de la citadelle de Huế qui est un puissant massif en maçonnerie percé de cinq passages et surmonté d’une élégante structure de bois à deux niveaux, le Belvédère des Cinq Phénix (Lầu Ngũ Phụng). 

Vu dans l’ensemble,  celui-ci  ressemble à  un groupement   de 5 phénix juchés intimement avec leurs ailes déployées. Ce belvédère possède cent colonnes en bois  de fer et peintes  en rouge permettant de supporter ses neuf toitures. Ce chiffre 100 a été  bien examiné par les spécialistes vietnamiens. Pour l’archéologue renommé Phan Thuận An, il correspond exactement au nombre total obtenu par l’addition des deux nombres trouvés respectivement dans le plan du Fleuve (Hà Ðồ) et l’Ecrit de la rivière Luo (Lạc thư cửu tinh đồ) et symbolisant ainsi l’harmonie parfaite de l’union du Yin et du Yang. Ce n’est pas l’avis d’un autre spécialiste Liễu Thượng Văn. Selon ce dernier, cela représente la force de 100 familles ou du peuple (bách tính) et reflète bien la notion dân vi bản (prendre le peuple comme base) dans la gouvernance de la dynastie des Nguyễn. La toiture du pavillon central est couverte de tuiles jaunes « lưu ly », les autres de tuiles bleues « lưu ly ». La porte principale, juste au milieu, c’est la porte méridienne (Ngọ Môn) pavée de pierres « Thanh » teintées en jaune, et consacrée au passage du roi. Des deux côtés, on trouve la porte de Gauche et la porte de Droite (Tả, Hữu, Giáp Môn) réservées aux mandarins civils et militaires. Puis les deux autres portes latérales Tả Dịch Môn và Hữu Dịch Môn sont prévues pour les soldats et les chevaux. C’est pourquoi on est habitué à dire en vietnamien :

Ngọ Môn năm cửa chín lầu
Một lầu vàng, tám lầu xanh, ba cửa thẳng, hai cửa quanh

La porte méridienne  possède 5 passages et neuf toitures dont l’une est vernissée en jaune et les 8 huit autres en vert. Il y a trois portes principales et deux latérales.

A l’est et à l’ouest de la citadelle, on trouve la Porte de l’Humanité et la Porte de la Vertu qui sont réservées respectivement pour les hommes et les femmes.
Le chiffre 9 est un nombre Yang (ou impair). Il représente la puissance du yang à son maximum et il est difficile de l’atteindre. C’est pourquoi autrefois l’empereur s’en servit souvent pour montrer sa puissance et sa suprématie. Il monta les neuf marches symbolisant l’ascension de la montagne sacrée où se trouvait son trône. Selon l’on-dit, la cité interdite de Huế comme celle de Pékin possédait 9999 pièces. Il est utile de rappeler que la cité interdite de Pékin a été supervisée par un Vietnamien de nom Nguyễn An exilé très jeune à l’époque des Ming. L’empereur comme chacun de ses palais, est tourné face au sud, à l’énergie Yang, afin que l’empereur reçoive le souffle vital du soleil car il est le fils du Ciel. Au Vietnam, on trouve les neuf urnes dynastiques de la citadelle de Huê, les neuf branches du fleuve Mékong, les neuf toitures du belvédère des Cinq Phénix etc…Dans le conte intitulé « Le génie des Montagnes et le génie des Fleuves (Sơn Tinh Thủy Tinh) », le dix-huitième (2×9) roi Hùng Vương proposa pour la dot du mariage de sa fille Mị Nương: un éléphant à 9 défenses, un coq à 9 ergots et un cheval à 9 crinières rouges. Le chiffre 9 symbolise le Ciel dont la date de naissance est le neuvième jour du mois Février.

Moins important que les chiffres 5 et 9, le chiffre 3 (ou Ba ou Tam en vietnamien) est lié étroitement à la vie quotidienne des Vietnamiens. Ceux-ci n’hésitent pas à l’évoquer dans un grand nombre d’expressions populaires. Pour signifier une certaine limite, un certain degré, ils ont l’habitude de dire:

Không ai giàu ba họ, không ai khó ba đời:
Nul ne peut prétendre s’enrichir jusqu’aux trois générations comme nul n’est  exigeant jusqu’aux trois vies successives.

Il  arrive souvent   aux Vietnamiens de ne pas accomplir une certaine chose en une seule fois, ce qui les oblige d’effectuer l’opération jusqu’à trois fois. C’est l’expression suivante qu’ils emploient fréquemment: Nhất quá Tam. C’est le chiffre trois, une limite qu’ils ne souhaitent pas outrepasser dans l’accomplissement de cette tâche. Pour dire que quelqu’un est irresponsable, ils le désignent sous le vocable « Ba trợn« . Celui qui est opportuniste est appelé Ba phải. L’expression  » Ba đá  » est réservée aux gens vulgaires tandis que ceux qui ne cessent pas de s’enchevêtrer dans de petites affaires ou des ennuis interminables reçoivent le titre  » Ba lăng nhăng« . Pour soupeser ses paroles, le Vietnamien a besoin de plier les trois pouces de sa langue. ( Uốn Ba tấc lưỡi ). 

Le chiffre Trois est synonyme aussi de quelque chose d’insignifiant et sans importance. C’est ce qu’on trouve dans les expressions populaires suivantes:

Ăn sơ sài ba hột: Manger peu. (Manger simplement trois grains).
Ăn ba miếng: idem
Sách ba xu: Bouquin sans valeur. (le bouquin ne valant que trois sous).
Ba món ăn chơi: Quelques plats à goûter. (Trois plats pour se divertir)

Analogue au chiffre 3, le chiffre 7 est cité souvent dans la littérature vietnamienne. On ne peut pas ignorer non plus l’expression Bảy nỗi ba chìm với nước non (Je surnage 7 fois et je sombre trois fois si on la traduit textuellement) que la poétesse Hồ Xuân Hương a employée et immortalisée dans son poème intitulé « Bánh trôi nước » :

Thân em vừa trắng lại vừa tròn
Bây nỗi ba chìm với nước non
……….
pour décrire les difficultés rencontrées par la femme vietnamienne dans une société féodale et confucéenne. Celle-ci n’épargnait pas non plus ceux qui avaient un esprit d’indépendance, de liberté et de justice. C’est le cas du lettré engagé Cao Bá Quát dégoûté de la scolastique de son époque et rêvant de remplacer la monarchie autoritaire des Nguyễn par une monarchie éclairée. Taxé d’être l’auteur de l’insurrection des Sauterelles (Giặc Châu Chấu) en 1854, il fut condamné à mort et n’hésita pas à donner jusqu’à  avant son exécution, sa réflexion sur le sort réservé à ceux qui osaient critiquer le despotisme et la société féodale dans son poème :

Ba hồi trống giục đù cha kiếp
Một nhát gươm đưa, đéo mẹ đời.
Trois coups de gong sont pour ce sort misérable
Une tranche de sabre achève cette vie de chien.

Si la théorie du Yin et du Yang continue à hanter leur esprit pour son caractère mystique et impénétrable, elle reste néanmoins un mode de pensée et de vie auquel un bon nombre des Vietnamiens ne renoncent pas à se référer quotidiennement pour les pratiques courantes et le respect des us et des traditions ancestrales.


Bibliographie

-Xu Zhao Long : Chôkô bunmei no hakken, Chûgoku kodai no nazo in semaru (Découverte de la civilisation du Yanzi. A la recherche des mystères de l’antiquité chinoise, Tokyo, Kadokawa-shoten 1998).
-Yasuda Yoshinori : Taiga bunmei no tanjô, Chôkô bunmei no tankyû (Naissance des civilisations des grands fleuves. Recherche sur la civilisation du Yanzi), Tôkyô, Kadokawa-shoten, 2000).
-Richard Wilhelm : Histoire de la civilisation chinoise 1931
-Nguyên Nguyên: Thử đọc lại truyền thuyết Hùng Vương
– Léonard Rousseau: La première conquête chinoise des pays annamites (IIIe siècle avant notre ère). BEFO, année 1923, Vol 23, no 1
-Paul Pozner : Le problème des chroniques vietnamiennes., origines et influences étrangères. BEFO, année 1980, vol 67, no 67, p 275-302
-Dich Quốc Tã : Văn Học sữ Trung Quốc, traduit en vietnamien par Hoàng Minh Ðức 1975.
-Norman Jerry- Mei tsulin (1976) : The Austro asiatic in south China : some lexical evidence, Monumenta Serica 32 :274-301
-Henri Maspero : Chine Antique : 1927.
-Jacques Lemoine : Mythes d’origine, mythes d’identification. L’homme 101, paris, 1987 XXVII pp 58-85
-Fung Yu Lan: A History of Chinese Philosophy ( traduction vietnamienne Đại cương triết học sử Trung Quốc” (SG, 1968).68, tr. 140-151)).
-Alain Thote: Origine et premiers développements de l’épée en Chine.
-Cung Ðình Thanh: Trống đồng Ðồng Sơn : Sự tranh luận về chủ quyền trống
đồng giữa h ọc giã Việt và Hoa.Tập San Tư Tưởng Tháng 3 năm 2002 số 18.
-Brigitte Baptandier : En guise d’introduction. Chine et anthropologie. Ateliers 24 (2001). Journée d’étude de l’APRAS sur les ethnologies régionales à Paris en 1993.
-Nguyễn Từ Thức : Tãn Mạn về Âm Dương, chẳn lẻ (www.anviettoancau.net)
-Trần Ngọc Thêm: Tìm về bản sắc văn hóa Việt-Nam. NXB : Tp Hồ Chí Minh Tp HCM 2001.
-Nguyễn Xuân Quang: Bản sắc văn hóa việt qua ngôn ngữ việt (www.dunglac.org)
-Georges Condominas : La guérilla viêt. Trait culturel majeur et pérenne de l’espace social vietnamien, L’Homme 2002/4, N° 164, p. 17-36.
-Louis Bezacier: Sur la datation d’une représentation primitive de la charrue. (BEFO, année 1967, volume 53, pages 551-556)
-Ballinger S.W. & all: Southeast Asian mitochondrial DNA Analysis reveals genetic continuity of ancient Mongoloid migration, Genetics 1992 vol 130 p.139-152….

Con số Âm Dương của người Việt ( Les nombres Yin et Yang des Vietnamiens)

 

Version française

Version anglaise

Con số Âm Dương  của người Việt

Người Việt  thường nói : sống chết đều có số cả . Ði buôn có số, ăn cỗ có phần. Trong cuộc sống hằng ngày, mặc quần áo hay mang giày cũng có kích thước. Khác hẳn người Hoa thích số chẵn (hay số Dương), người dân Viêt thường dùng số lẻ thay vì số dương đấy. Bởi vậy  thường thấy trong thành ngữ hay tục ngữ Việt  có sự trọng dụng số lẻ như sau : ba mặt một lời, ba hồn bảy vía, Ba chìm bảy nổi chín lênh đênh, năm thê bảy thiếp,  năm lần bảy lượt, năm cha ba mẹ, ba chóp bảy nhoáng, Môt lời nói dối , sám hối  7  ngày, Một câu nhịn chín câu lành  vân vân …hay là những con số tăng lên nhiều lần từ số 9 mà ra chẳng hạn : 18 (9×2) đời Hùng Vương,  27 (9×3) đại tang 3 năm ( 27 tháng), 36 (9×4) phố phường Hànội  vân vân. Cũng đừng quên rằng người Việt rất  xem trọng con số 5 và số 9 vì hai con số lẻ  nầy  có một vai trò rất quan trọng. Con số 5 là con số thần bí nhất vì tất cả đều khởi đầu từ  con số 5 nầy ra cả. Trời Đất có được vạn vật phát sinh từ 5 yếu tố cơ bản qua 5 trạng thái:  Mộc, Hỏa, Thổ, KimThủy mà thường gọi là ngũ hành.

Lạc Thư Hà Đồ

Con số 5 được đặt ở  trung tâm  của Lạc Thư Hà Đồ, hai bức  đồ nguồn góc của sự biến đổi và vận hành của Âm Dương  Ngũ Hành. « Đất »  là  yếu tố  đuợc gắn liền với   con số 5 và từ   ở trung tâm đất  mà ra,   người nông mới tìm thấy  ra được các phương hướng chủ yếu.  Chính nhờ vậy mà  ở  trung tâm  con người mới quản lý  được vạn vật vạn loại cùng 4 phương trời. Bởi vậy ở trong xã hội phong kiến, vị trí nầy thường dành cho vua. Chính vua là người cai trị quần chúng. Vì thế con số 5 thuộc về sơ hữu  của vua cũng như màu vàng riêng tư, màu biểu tượng của Đất. Bởi vậy các vua chúa ở thời đại phong kiến (Việtnam và Trung Hoa) thường chọn màu nầy cho y phục.  

Ngoài vị trí trung tâm mà con người giữ, mỗi con vật được gắn liền  với mỗi phương: qui với phương bắc, phụng thì phương nam, còn phương  đông dành cho rồng (hay long) và sau cùng phương tây với hổ (cọp). Cũng không có gì ngạc nhiên trong bốn con vật nầy đã có 3 con sống ở vùng nước mà đời sống nông nghiệp là chính. Đó là vùng đất của đại tộc Bách Việt. Luôn cả con rồng thường hung hăng dữ tợn trong các nền văn hóa khác thì nó rất hiền lành dễ thương qua trí tưởng tượng của những bộ tộc hiền hòa Bách Việt. Con số 5 thường được gọi là « Tham Thiên Lưỡng Địa«  (hay là  ba Trời hai Ðất ) trong thuyết  Âm Dương. Với tỷ lệ chí lí   về sự tương xứng  của Âm và Dương , có được nó  từ sự tập hợp của con số 3 và con số 2  hơn là đến từ con số 4 và con số 1 vì với hai con số  nầy , thì nhận thấy con số dương 1 hoàn toàn bị số âm  4 lấn áp và chiếm ưu thế. Còn ngược lại với  con số 2 và và số 3 thì sự  chiếm ưu thế của con số 3 không nhiều chi cho mấy cho nên sự vận động của  vũ trụ  có vẻ hài hoà hơn và gần như hoàn chỉnh. Thưở xưa, ngày thứ năm, ngày 14 (1+4) hay ngày 23 (2+3)  trong tháng là những ngày dành cho vua xuất hành. Cũng là những lúc  không được buôn bán khi vua đi dạo. Chính vì thế người dân Việt hôm nay vẫn còn kiêng cữ  những ngày đó, theo tục lệ dân gian ông bà, việc xây cất  nhà cửa, đi buôn hay đi xa. Bởi vậy người ta thường nghe  nói: 

Chớ đi ngày bảy chớ về ngày  ba
Mồng năm, mười bốn hai ba
Đi chơi cũng lỗ nữa là đi buôn
Mồng năm mười bốn hai ba
Trồng cây cây đỗ, làm nhà nhà xiêu

Con số 5 thường được nhắc đến nhiều trong ẩm thực của người Việt. Nước mắm là loại gia vị phổ biến nhất của người Việt. Trong việc chế biến pha làm nước mắm  dùng thì người ta nhận thấy có sự hiện diện cuả ngũ vị được sắp xếp theo ngũ hành: mặn với nước mắm từ chất muối ra, đắng  từ vỏ chanh,  chua  từ nước chanh hay nước dấm, cay với ớt  thái  khoanh nhỏ và  ngọt với  đường bột. Ngũ vị nầy     mặn, đắng, chua, cay, ngọt  tìm thấy  ở trong nước mắm  phù hợp với  ngũ hành của lý thuyết Âm Dương  ( Thủy , Hỏa , Mộc , Kim Thổ ). Cũng như canh chua  cá của người Nam Bộ cũng có ngũ vị như sau:  chua với me hay dấm, ngọt với những lát khớm hay thơm,  cay với ớt tươi ,  mặn với nước mắm và đắng với đậu bắp  hay bông so đũa.  Truớc khi dùng, người ta thêm vài loại rau thơm như ngò gai, rau om. Đây là đặc tính món canh chua của người Nam Bộ khác biệt với những món canh chua ở các vùng khác của Việtnam.

Chúng ta cũng không quên nhắc bánh chưng mà chúng ta thường đựợc ăn trong  những ngày Tết. Đây là món quà qúi báu  mà tổ tiên ta truyền lại cho dân tộc  qua nhiều thiên kỷ. Đây cũng là bằng chứng cụ thể nói lên lý thuyết Âm Dương ngũ hành thuộc về của đại tộc Bách Việt  (mà trong đó có bộ tộc Lạc Việt) chớ không phải của Hán tộc vì trong công thức làm bánh chưng thì có  quy luật ngũ hành tương sinh như sau:

 Hỏa sinh Thổ
 Thổ sinh Kim.

 Kim  sinh Thủy
 Thủy sinh Mộc
 Mộc sinh Hỏa

Chính giữa của bánh chưng lúc nào cũng có nhân thịt màu đỏ cả (Hỏa) rồi sau đó  nhân được bao kín xung quanh với đậu xanh lột vỏ nấu  chín màu vàng  tượng trưng cho Đất . Kế đó  đổ thêm một lớp gạo trắng  phía trên phần nhân tượng trưng cho Kim rồi đi  hấp với nước sôi (Thủy) để sau cùng bánh nó được chín và nhuộm  màu xanh của lá dừa (tượng trưng cho Mộc hay cây).

Có một loại bánh mà người dân Việt không thể thiếu trong lễ cưới. Đó là bánh xu xê hay phu thê. Bánh nầy có hình tròn ở trong nhưng được gói với lá chuối  bên ngoài với  hình khối của nó màu xanh và buột  với  dây băng màu đỏ. Như vậy cho  thấy Dương (hỉnh tròn của bánh) nằm trọn trong Âm qua hình khối. Bánh nầy thường làm với bột bán, thơm mùi lá dứa và có vừng màu đen. Giữa bánh thường  có nhân đậu xanh hấp chín (màu vàng)  trộn chung với  mứt dừa được nạo nhỏ và hạt sen (màu trắng) tựa như kem mà thường thấy trong bánh của  các vua (hay galette des rois). Tính chất  bột của bánh  rất dính  nói lên đây dây tơ hồng buộc chặt vợ chồng. Bánh nầy biểu tượng tình yêu hoàn hảo,  keo sơn bền vững và  son sắt  phù hợp với Trời Đất và ngũ hành qua 5 màu sắc (xanh, đỏ, đen, vàng và trắng).

Từ ngày chàng bước xuống ghe
Sóng bao nhiêu đợt bánh phu thê rầu bấy nhiêu.

      Lầu Ngũ Phụng

 

 

 

 

 

 

Ngọ Môn năm cửa chín lầu
Một lầu vàng, tám lầu xanh, ba cửa thẳng, hai cửa quanh

Bên đông và bên tây cửa thành có hai cửa thường được  gọi là Hiển Đức Môn và Hiền Nhân Môn thì dành cho các ông và phụ nữ.

Còn con số 9 là con số dương (hoăc số lẻ). Nó tượng trưng cho quyền lực của khí dương ở tột  đĩnh khó mà ai đạt được lắm. Bởi vậy hoàng đế thường dùng nó để biểu dương   quyền lực. Hoàng đế thường bước lên chín bậc nơi mà có ngai vàng để ngự trị . Nghe nói Tử Cấm Thành ở Huế  cũng như ở Bắc Kinh có đến 9999 căn phòng.  Cũng nên nhắc lại người xây cất Tử Cấm Thành ở Bắc Kinh là người Việtnam, ông Nguyễn An bị lưu đày từ thưở nhỏ vào  thời nhà Minh.  Hoàng đế cũng như tất cả cung điện đều hướng về phía nam nơi có  khí dương, để có  thể thụ hưởng được sinh khí của mặt trời nhất là hoàng đế là con của Trời. 

Ở Huế, có chín cái đỉnh bằng đồng, đặt ở trước sân Thế miếu trong hoàng thành Huế. Số 9 còn thấy qua như 9 mái  nhà của lầu  Ngũ phụng, 9 khẩu thần công (hay là Cửu vị thần công) xưa đặt  trước Ngọ Môn nay dời về vị trí hiện nay hay là 9 nhánh của sông Cửu Long vân vân…Qua chuyện Sơn Tinh Thủy Tinh, nhớ lại trong sính lể mà vua Hùng Vương thứ 18 (2×9) đưa ra những điều kiện  để có thể cưới được công chúa Mị Nương thì phải có voi 9 ngà, gà chín cựa, ngựa 9 hồng mao.   Con số 9 nầy còn  tượng trưng Trời mà  ngày sinh của Trời là ngày thứ chín của tháng hai.  

Tuy không bằng sô 5 và số 9 nhưng con   số 3 cũng được trọng dụng thông thường trong đời sống dân Việt qua những thành ngữ chẳng hạn, muốn nói đến một  giới hạn hay mức độ nào không thể vượt qua thì người Việt thường có thói quen nói:

Không ai giàu ba họ, không ai khó ba đời.

Nhất quá Tam. (Tối đa là 3 lần trở lại)

Uốn Ba tấc lưỡi  (đắn đo trước khi nói)  , Ba trợn (trợn quá mức) , Ba phải (kẻ xu thời quá mức ) , Ba đá (thiếu trách nhiệm quá mức) vân vân …

Số 3 còn dùng để ám chỉ một việc gì hay số lượng dùng  không quan trọng:

Ăn sơ sài ba hột, Ăn ba miếng, Sách ba xu,   Ba món ăn chơi vân vân

Con số 3  cũng như con số 7  thường được nói đến rất nhiều trong văn chương Việt Nam. Thành ngữ  « Bảy nổi ba chìm với nước non » mà Hồ Xuân Hương dùng trong bài thơ: « Bánh trôi nước »:

Thân em vừa trắng lại vừa tròn
Bảy nỗi ba chìm với nước non…

 nói lên những nỗi  gian truân của phụ nữ thời đó sống ở trong một xã hội phong kiến Khổng giáo hay là

Ba hồi trống giục đù cha kiếp
Một nhát gươm đưa, đéo mẹ đời.

đây là những lời cuối của  Cao Bá Quát, một thi sỹ lỗi lạc nhưng vì có tinh thần độc lâp, yêu chuông công bình và tự do mà bị giết trong cuộc khởi nghĩa (giặc Châu Chấu) chống triều Nguyễn dưới thời vua Tư Đức.

Nếu lý thuyết  Âm Dương Ngũ Hành vẫn tiếp tục ám ảnh  người dân Việt bởi tính cách thần bí và khó hiểu của nó nhưng   nó  lúc nào cũng  là một cách suy nghĩ và một lối sống mà phần đông người dân Việt quen giữ  thường ngày  để  thực hành    những việc  thông thường trong cuộc sống và tôn trọng truyền thống của tổ tiên.

[Trở về Âm Dương trong đời sống của người dân Việt]


Bibliographie

-Xu Zhao Long : Chôkô bunmei no hakken, Chûgoku kodai no nazo in semaru (Découverte de la civilisation du Yanzi. A la recherche des mystères de l’antiquité chinoise, Tokyo, Kadokawa-shoten 1998).
-Yasuda Yoshinori : Taiga bunmei no tanjô, Chôkô bunmei no tankyû (Naissance des civilisations des grands fleuves. Recherche sur la civilisation du Yanzi), Tôkyô, Kadokawa-shoten, 2000).
-Richard Wilhelm : Histoire de la civilisation chinoise 1931
-Nguyên Nguyên: Thử đọc lại truyền thuyết Hùng Vương
– Léonard Rousseau: La première conquête chinoise des pays annamites (IIIe siècle avant notre ère). BEFO, année 1923, Vol 23, no 1
-Paul Pozner : Le problème des chroniques vietnamiennes., origines et influences étrangères. BEFO, année 1980, vol 67, no 67, p 275-302
-Dich Quốc Tã : Văn Học sữ Trung Quốc, traduit en vietnamien par Hoàng Minh Ðức 1975.
-Norman Jerry- Mei tsulin (1976) : The Austro asiatic in south China : some lexical evidence, Monumenta Serica 32 :274-301
-Henri Maspero : Chine Antique : 1927.
-Jacques Lemoine : Mythes d’origine, mythes d’identification. L’homme 101, paris, 1987 XXVII pp 58-85
-Fung Yu Lan: A History of Chinese Philosophy ( traduction vietnamienne Đại cương triết học sử Trung Quốc” (SG, 1968).68, tr. 140-151)).
-Alain Thote: Origine et premiers développements de l’épée en Chine.
-Cung Ðình Thanh: Trống đồng Ðồng Sơn : Sự tranh luận về chủ quyền trống
đồng giữa h ọc giã Việt và Hoa.Tập San Tư Tưởng Tháng 3 năm 2002 số 18.
-Brigitte Baptandier : En guise d’introduction. Chine et anthropologie. Ateliers 24 (2001). Journée d’étude de l’APRAS sur les ethnologies régionales à Paris en 1993.
-Nguyễn Từ Thức : Tãn Mạn về Âm Dương, chẳn lẻ (www.anviettoancau.net)
-Trần Ngọc Thêm: Tìm về bản sắc văn hóa Việt-Nam. NXB : Tp Hồ Chí Minh Tp HCM 2001.
-Nguyễn Xuân Quang: Bản sắc văn hóa việt qua ngôn ngữ việt (www.dunglac.org)
-Georges Condominas : La guérilla viêt. Trait culturel majeur et pérenne de l’espace social vietnamien, L’Homme 2002/4, N° 164, p. 17-36.
-Louis Bezacier: Sur la datation d’une représentation primitive de la charrue. (BEFO, année 1967, volume 53, pages 551-556)
-Ballinger S.W. & all: Southeast Asian mitochondrial DNA Analysis reveals genetic continuity of ancient Mongoloid migration, Genetics 1992 vol 130 p.139-152....
 

Village ancien Đường Lâm (Làng cổ)

Portail du village Đường Lâm

Version vietnamienne
English version 
Pictures Gallery

Ayant occupé  à peu près 800 ha, le village  Đường Lâm est localisé approximativement à 4km à l’ouest de la ville provinciale Sơn Tây. Il est consacré pratiquement à l’agriculture. Il est rare de trouver encore  aujourd’hui l’un des villages ayant conservé les traits caractéristiques d’un village traditionnel vietnamien.  Si la baie de Hạ Long est l’œuvre de la nature, Đường Lâm est par contre l’ouvrage crée par l’homme.  Il est plus riche de signification que la baie de Hạ Long. C’est ce qu’a remarqué le chercheur thaïlandais Knid Thainatis. Effectivement Đường Lâm est riche non seulement en histoire mais aussi en tradition.

Dans les temps anciens,  il s’appelait encore  Kẻ Mia (pays de la canne à sucre). Selon  une légende populaire,  le métier de fabriquer de la mélasse de canne à sucre à Đường Lâm rapportait  comment la princesse Mi Ê a trouvé une plante semblable à un roseau. Elle a pris une section de cette plante et a senti sa douceur fraîche et son goût aromatique. Elle a tellement aimé cette plante si bien qu’elle  a conseillé aux gens de la cultiver. Au fil du temps,  la canne à sucre poussait tellement dense qu’elle couvrait une grande surface comme le bois. La population locale a commencé à produire de la mélasse ainsi que des bonbons à partir de celle-ci. D’où le nom « Kẻ Miá ».

Grâce aux fouilles archéologiques aux  alentours des contreforts de la montagne Ba Vi, on découvre que  Đường Lâm était le territoire des Proto-Vietnamiens. Ces derniers y vivaient en grande concentration à l’époque de la civilisation de Sơn Vi. Ils continuaient à s’y établir encore durant les quatre cultures suivantes: Phùng Nguyên (2000-1500 BC), Đồng Dậu (1500-1000 BC), Gò Mun (1000-600 BC) et Đồng Sơn (700 BC-100 AD).

Le village  est aussi  la terre de deux rois célèbres Phùng Hưng et Ngô Quyền. Le premier, connu sous le nom « Bố Cái Đại Vương »  (ou Grand roi père et mère du peuple) est adulé comme le  libérateur de la domination chinoise à l’époque des Tang tandis que le deuxième a réussi à mettre fin à l’occupation chinoise de 1000 ans en défiant la flotte des Han du Sud (Nam Hán) sur le fleuve de Bạch Đằng. C’est aussi ici qu’on retrouve l’autel dédié à l’ambassadeur Giang Văn Minh auprès de la cour de Chine. Ce dernier fut tué par  l’empereur des Ming  Zhu Youjian (Sùng Trinh)  car il a osé l’affronter en lui répondant du tac au tac avec le vers mémorable suivant: 

Ðằng giang tự cổ huyết do hồng (Bạch Đằng từ xưa vẫn đỏ vì máu)
Le fleuve Bạch Ðằng continue à être teinté avec du sang rouge.

pour lui rappeler    les victoires éclatantes et décisives des Vietnamiens contre les Chinois sur le fleuve Bạch Ðằng,  suite au vers arrogant qu’il a reçu de la part de l’empereur chinois: 

Đồng trụ chí kim đài dĩ lục (Cột đồng đến giờ vẫn xanh vì rêu).
Le pilier en bronze continue à être envahi par la mousse verte. (évoquant ainsi la période de pacification du territoire vietnamien par le général chinois Ma Yuan à l’époque des Han).

 Làng cổ Đường Lâm 

L’une des caractéristiques de ce village  antique réside dans la préservation  de son  portail (porte principale) par lequel tout le monde doit passer. Le visiteur peut s’égarer facilement s’il n’arrive pas à repérer la maison communale Mông Phụ.  Celle-ci est un bâtiment colossal édifié au centre du village avec son imposante charpente en bois de fer (gỗ lim). La plupart des maisons sont protégées  par des blocs de murs en   latérite et leurs porches  sont parfois des petits chefs-d’œuvre qui ne peuvent pas laisser indifférent le visiteur.  Le village Đường Lâm continue à garder son charme séculaire face à l’urbanisation galopante qu’on ne cesse pas de voir dans d’autres villages.

Version vietnamienne

Có khoảng chừng 800 mẫu, làng cổ Đường Lâm nằm cách chừng 4 cây số về phiá tây của thị xã Sơn Tây.  Làng nầy chuyên sống về canh nông.  Rất hiếm còn tìm lại được ngày nay một trong những làng cổ còn giữ được những nét cá biệt của một làng Việtnam truyền thống. Nếu vịnh Hạ Long là một tác phẩm của tạo hóa thì làng cổ Đường Lâm ngược lại là một sản phẩm do con người tạo ra. Nó còn giàu có ý nghĩa  nhiều hơn vịnh Hạ Long. Đây là sự nhận xét của nhà nghiên cứu Thái Knid Thainatis. Thật vậy Đường Lâm rất phong phú không những về lịch sữ mà còn luôn cả tập quán. 

 Thời xưa, Đường Lâm  vẫn được gọi là Kẻ Mia (vùng đất trồng mía). Theo truyền thuyết, nghề làm mật mía ở Đường Lâm liên quan đến việc công chúa Mi E tìm thấy một loại cây giống cây sậy. Cô lấy một phần của cây này và ngửi thấy vị ngọt và hương vị thơm mát của nó. Cô rất yêu thích loài cây này nên đã khuyên mọi người nên trồng nó. Theo thời gian, cây mía mọc rậm rạp phủ kín cả một vùng rộng lớn như rừng. Người dân địa phương bắt đầu sản xuất mật mía cũng như kẹo từ nó. Do đó nó có tên là « Kẻ Miá« .

Nhờ các cuộc khai quật khảo cổ xung quanh ở chân núi Ba Vi, người ta phát hiện ra Đường Lâm là lãnh thổ của người Việt cổ. Những người sau này sống tập trung ở đây  trong thời kỳ của nền văn hóa Sơn Vi. Họ  vẫn tiếp tục định cư ở nơi nầy tiếp theo cho bốn nền văn hóa sau đây: Phùng Nguyên (2000-1500 TCN), Đồng Dậu (1500-1000 TCN), Gò Mun (1000-600 TCN) và Đồng Sơn (700 TCN-100 SCN).

Nơi nầy  cũng là đất của hai vua cự phách Phùng Hưng và  Ngô Quyền. Vua đầu tiên thường  gọi là « Bố Cái Đại Vương » rất  đuợc ngưỡng mộ vì ông là lãnh tụ khởi  cuộc nổi dậy chống lại sự đô hộ của nhà Đường còn Ngô Quyền thì có công trạng kết thúc sự đô hộ quân Tàu có gần một thiên niên kỹ qua cuộc thách thức hải quân Nam Hán trên sông Bạch Đằng.  Cũng chính nơi nầy mà cũng tìm thấy nhà thờ của thám hoa Giang Văn Minh. Ông đuợc đề cử sang Tàu xưng phong dưới thời Hậu Lê. Ông bị trảm quyết bỡi  vua Tàu Minh Tư Tông Chu Do Kiểm (tức hoàng đế Sùng Trinh) vì ông không để vua Tàu làm nhục Việtnam dám đối đáp thẳng thắn  với  một  vế đối lại như sau: Ðằng giang tự cổ huyết do hồng  (Bạch Đằng từ xưa vẫn đỏ vì máu) nhắc lại những chiến công hiển hách trêng sông Bạch Đằng khi nhận một vế  ngạo mạn của vua Tàu:  Đồng trụ chí kim đài dĩ lục (Cột đồng đến giờ vẫn xanh) vì rêu  ám chỉ đến cột đòng  Mã Viện , thời kỳ quân Tàu đô hộ nước Việt dưới thời Đông Hán. 

Một trong những  đặc trưng  của làng cổ nầy là  sự gìn giữ cái cổng làng mà bất cứ ai đến làng cũng phải đi qua cả.  Người du khách có thể bị lạc đường  nếu không nhận ra hướng đi đến đình Mông Phụ.   Đây là một toà nhà to tác được dựng ở giữa trung tâm của làng với một mái hiên oai vệ bằng gỗ lim.  Tất cả nhà ở làng nầy phân đông được bảo vệ qua các bức tường bằng đá ong và các cổng vào thường là những kiệc tác khiến làm du khách không thể thờ ơ được. Làng cổ  Đường Lâm tiếp diễn giữ  nét duyên dáng muôn thưở dù biết rằng  chính sách đô thị hoá vẫn phát triển không ngừng ở các làng mạc khác.

Version anglaise

Occupying about 800 hectares, the village of Đường Lâm is located approximately 4 km west of the provincial town of Sơn Tây. It is practically dedicated to agriculture. It is rare to still find today one of the villages that has preserved the characteristic features of a traditional Vietnamese village. While Ha Long Bay is the work of nature, Đường Lâm, on the other hand, is a creation made by man. It is richer in meaning than Ha Long Bay. This is what the Thai researcher Knid Thainatis noticed. Indeed, Đường Lâm is rich not only in history but also in tradition.

In ancient times, it was still called Kẻ Mia (land of sugarcane). According to a popular legend, the craft of making sugarcane molasses in Đường Lâm tells how Princess Mi Ê found a plant resembling a reed. She took a section of this plant and felt its fresh sweetness and aromatic taste. She liked this plant so much that she advised people to cultivate it. Over time, the sugarcane grew so densely that it covered a large area like a forest. The local population began to produce molasses as well as candies from it. Hence the name « Kẻ Miá« .

Thanks to archaeological excavations around the foothills of Ba Vi mountain, it was discovered that Đường Lâm was the territory of the Proto-Vietnamese. They lived there in large concentrations during the Sơn Vi civilization period. They continued to settle there during the following four cultures: Phùng Nguyên (2000-1500 BC), Đồng Dậu (1500-1000 BC), Gò Mun (1000-600 BC), and Đồng Sơn (700 BC-100 AD).

The village is also the land of two famous kings, Phùng Hưng and Ngô Quyền. The first, known as « Bố Cái Đại Vương » (or Great King Father and Mother of the People), is revered as the liberator from Chinese domination during the Tang dynasty, while the second succeeded in ending 1,000 years of Chinese occupation by defeating the Southern Han fleet on the Bạch Đằng River. It is also here that the altar dedicated to ambassador Giang Văn Minh to the Chinese court is found. He was killed by the Ming emperor Zhu Youjian (Sùng Trinh) because he dared to confront him with a sharp retort in the memorable verse:

Ðằng giang tự cổ huyết do hồng (The Bạch Đằng River has always been red because of blood)
The Bạch Đằng River continues to be stained with red blood.

This was to remind him of the brilliant and decisive victories of the Vietnamese against the Chinese on the Bạch Đằng River, following the arrogant verse he received from the Chinese emperor:

Đồng trụ chí kim đài dĩ lục (Cột đồng đến giờ vẫn xanh vì rêu).

The bronze pillar is still green because of moss.
The bronze pillar continues to be overgrown by green moss. (thus evoking the period of pacification of the Vietnamese territory by the Chinese general Ma Yuan during the Han dynasty).

One of the characteristics of this ancient village lies in the preservation of its main gate through which everyone must pass. Visitors can easily get lost if they fail to locate the Mông Phụ communal house. This is a colossal building erected at the center of the village with its imposing ironwood frame (gỗ lim). Most houses are protected by laterite wall blocks, and their porches are sometimes little masterpieces that cannot leave visitors indifferent. The Đường Lâm village continues to retain its centuries-old charm in the face of the rampant urbanization that is constantly seen in other villages.

Làng cổ Đường Lâm

Bibliographie: 

Lê Thanh Hương: An ancient village in Hanoi, Thế Giới publishers, Hànôi 2012

[RETURN]

Hoa Sen (Lotus)

lotus

English version

Version française
 

Không có cây thủy sinh nào được người Việt  ngưỡng mộ và  qúi  trọng bằng cây hay hoa sen. Ngoài biểu tượng của Phật Giáo, Sen còn đồng nghĩa với  sự tinh khiết ,  thanh thản và vẻ đẹp nữa. Nó còn khác biệt hơn những cây thủy sinh khác không những   nhờ  vẻ đẹp đơn sơ thanh nhã của hoa mà còn được nhắc nhở  nói đến rất nhiều  trong phong phú  truyền thống ở Á Châu nhất là ở Việt Nam. Nơi nầy,  Sen được liệt kê  vào  4 cây cao qúy nhất đó là  mai , liên , cúc và  trúc  biểu tượng  cho bốn mùa ( tứ thì) đấy. 

Nhìn lại trong nghệ thuật của người Việt, phong cảnh thường đựợc  dàn dựng  theo một sơ đồ bất di bất dịch  và cổ điển mà  thường  có sự xác định cần  thiết để trước  những yếu tố  nào, nhất là các nhân vật  trong cảnh tượng. Cho nên thường thấy một tương quan nghệ thuật độc đáo, một kết hợp bền vững giữa một loại cây và một loại vật  trong các bức tranh nho nhỏ của người Việt. Vì vậy thường thấy   sen  liên kết  với vịt (Liên Áp). Ít khi thấy sen liên kết với con vật  nào khác chỉ trừ khi nào tác giả không còn  tôn trọng những quy ước cổ điển nữa.    Với hoa , sen thường được người Việt gọi    là Hoa Sen hay là Liên Hoa.   Sen nó thuộc họ  Nymphéacées và có tên khoa học là   Nelumbo Nucifera hay là  Nelumbium Speciosum.  Nơi nào ở Việt Nam cũng tìm thấy Sen cả (  đầm, ao bùn,  vườn công cộng, đình vân vân…). Sự hiện diện của nó  ở chùa hay ở đền  làm giảm  đi nhuệ khí sân si dục vọng  của các tu sĩ và làm người khách cảm thấy lòng lân lân thả  hồn về cõi hư vô,  ấy cũng nhờ mùi    hương thơm nhẹ nhàng của  hoa sen. Nó sống rất   dễ dàng    và  thích nghi ở mọi môi trường.   Nó còn  sinh sôi nảy nở với cuộc sống dưới nước  bằng cách chọn lọc đi tất cả nước  đọng    ô uế mà nó  xâm nhập . Vì vậy  thường ví  nó  như   người có đức tính trong đạo Khổng (junzi)(quân tử).   Người nầy, dù ở môi trường nào đi nữa  vẫn không thay đổi  bản  chất  thanh cao  trong cuộc sống, vẫn giữ  đựợc sự  thuần khiết    giữa chốn đầy dẫy tham nhũng.  Người nầy cũng không để bị lôi cuốn  cám dỗ bởi  những tật xấu của xã hội cũng như sen không bi mùi hôi thúi ờ chốn bùn nhờ mùi hương thơm của hoa.  Bởi vậy trong  thơ ca của người Việt có môt bài đề cao đức tính của người quân tử dựa trên hình ảnh của cây Sen:    

Ðố ai mà ví như sen?
Chung quanh cành trắng, giữa chen nhị vàng
Nhị vàng cành trắng lá xanh,
Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.

 

 

 

Để ca ngợi đức tính nầy của người quân tử hay của Sen, người ta thường nói : Cư trần bất nhiễm trần. Sen có nhiều đức tính khác nên lúc nào cũng được đứng đầu trong các loại cây qúi trọng của người dân Việt và Trung Hoa. Chính Sen đem lai nguồn  cảm  hứng cho các tu sĩ của một phái thiền Phật giáo Trung Hoa tên là « Pháp Hoa Tông »  dưới đời nhà Đường.  Dựa trên lý thuyết  của kinh   « Diệu Pháp Liên Hoa » , dòng nầy chỉ lấy đức tính của Sen để tu luyện.  Trong phái nầy, thời đó có nhiều hòa thượng thi sĩ nổi tiếng như Phong Cang và Thập Đắc không thua chi  Lý Thái Bạch (1)  và  Bạch Cư Dị (2) .  Trụ sở của phái nầy là chùa Hàn Sơn nằm ở vùng lân cận của thành phố Cô Tô  (Hàng Châu) chỉ chuyên trồng Sen trong các hồ.  Phái nầy  họ nghĩ rằng muốn đựợc an lạc trong tâm hồn và tránh đi sự luân hồi và  dục vọng thèm muốn thì cần áp dụng  lý thuyết  « Diệu Pháp Liên Hoa » dựa trên các đức tính của Sen như sau:

vô ưu : mùi thơm của hoa sen khi có dịp ngử nó vào thì sẻ thấy  sự thanh thản và yên tĩnh.  Theo các người xưa, Sen còn là một loại cây chóng tăng dục cũng như rau diếp.

tùy thuận: Sen có thể sống  ở bất cứ nơi nào luôn cả những nơi khô cạn cằn cỗi.

tỏa mùi thơm: (Cư trần bất nhiễm trần) Dù nơi nào có hôi thúi , Sen cũng vẫn lấn áp  thay thế bẳng mùi hương thơm của nó,  có thể  tăng trưởng tuỳ theo cường  độ của ánh sáng trong ngày.

vô cấu: trên cơ sở sinh sản. Sen có một cơ  chế cá   biệt cho   việc sinh sản thực vật. Không có sự thành hình của giao tử như các loại hoa khác. Hoa sen không những  xuất sắc về kích thước mà còn về trạng thái  dày và vàng sáp của các cánh hoa và nhất là  hương thơm của nó có thể  tăng trưởng thay đổi trong ngày. Hoa sen chỉ sống được 4 ngày. Người Nhật diển tã sự chớm nở của hoa sen như sau: ngày đầu  hoa sen có hình dáng của chai saké, ngày thứ nhì  bằng chén saké, ngày  thứ ba bẳng chén súp và ngaỳ thứ tư thì thành  cái đĩa. Dần dần quả của nó tựu hình, tựa như cái côn lật ngửa mà thường gọi là gương sen. Trên mặt bằng phẳng nầy  thì có chừng hai chục trũng chứa  những hạt nhận. Rồi sau đó   khi quả nó chín, nó tách rời cuống, nổi lềnh bềnh   và tan rã một  khi gương sen  đụng chạm với mặt nước qua ngày tháng.  Nhờ vậy các hạt nhân nó theo dòng  nước mà trôi xa hơn nơi  mà Sen nảy nở. Những hạt sen nầy  nặng hơn nước nên  chìm lún vào đất và đâm chồi mọc rễ. Hoa sen khi tượng hình đã có hạt từ trong mầm non. Bởi vậy ngưởi Việt thường nói « nhân quả đồng hành » khi nhắc đến Sen đấy. Đức Phật cũng thường dùng hoa Sen, để nói đến những người thoát khỏi ái tình và dục vọng  vì chính ái dục là nguồn gốc của mọi tội lỗi khổ đau (duhkha) và luân hồi sinh tử.

Để ca tụng đức tính của Sen qua những lời giảng dạy của Đức Phật (3), thiền sư Minh Lương thuộc phái Lâm Tế có làm một bài kệ như sau:

Ngọc quí ẩn trong đá
Hoa Sen mọc từ bùn
Nên chỗ biết sanh tử
Ngộ vốn thiệt bồ đề

 Sen được trông thấy nhiều trong nghệ thuật của người Việt, nhất là ở trong kiến trúc của Phật giáo.   Để nhận dạng cây sen  mô típ trong kỹ thuật trang trí thường có 8 cánh hoa chỉ định 8 hướng chủ yếu và biểu hiện lại đồ hình Mandala, một dạng hình học và biểu tượng của vũ tru Phật giáo. Còn trong ngành  y dược Việtnam thì hạt sen dùng để trị bệnh tiêu chảy, kiết lỵ và mộng tinh. Các hạt sen khi ăn nhiều và ăn sống,  thường   được xem như thuốc chữa bệnh mất ngủ. Người dùng sẻ ngủ trong giây lát nếu ăn luôn cái mầm xanh ở giữa hạt sen. Thưở xưa, ở Việtnam, các cậu trai muốn tỏ tình yêu thương các cô gái thường tặng hoa sen. Trong các lễ truyền thống của người Việt  nhất là những ngày Tết , không bao giờ có thể thiếu được  mứt hạt  sen và trà ướp sen cả.  Còn ẩm thưc  thì những người  sành điệu ăn uống ai cũng biết món gỏi ngó sen.

Đất nước Việt Nam đã bị  chìm đắm triền miên trong  chiến tranh, tham nhũng và bất công. Người Việt yêu chuộng hòa bình, công bằng và tự do lúc nào cũng nuôi hy vọng không ngừng,  sẻ có một ngày đất nước  được có lại sự thanh thản, huy hoàng và kính nể cũng như hình ảnh của cây Sen. Trong bải thơ tựa đề  « Hoa Sen », vua Lê Thánh Tôn   ngư trị một thời  hoàng kim mà Việt Nam lúc đó đang ở trên đỉnh cao của vinh quang, không ngớt lời khen ngợi vẻ đẹp  duyên dáng của Sen:

Nỏn nà sắc nước nhờ duyên nước
Ngào ngạt hương thơm nức dặm Trời ..

[Return FLEURS DU MONDE]


  • (1) Lý Bạch, một trong những thi sĩ danh tiếng nhất dưới thời của vua Đuờng Huyền Tông  (701-762).
  • (2) Thi sĩ lỗi lạc đời nhà Đường (772-846)
  • (3) Siddhârta Gautama (Cồ Ðàm Tất Ðạt Ða).

 

The Bai Yue ( Bách Việt)

bachviet1

French version

Vietnamese version

The Bai yue were probably the heirs of  Hoà Bình culture, a discovery extremely important from French archeologist Madeleine Colani in the Hoa Bình province (Vietnam). They were a people of skilled farmers: They grew rice on burned land and flooded fields and raised buffaloes and pigs. At the time of the first contact with the nomad folks from the North of Turco-Mongolian origin,  ancestors of the Han (or Chinese) called them by the name of « Yue ». There are people having the habit of using the ax in rice cultivation and in the fighting. The ancestors of the Vietnamese (or the Luo Yue) were part of these Bai Yue, owners of the bronze drums.

The Bai Yue (or Bách Việt in Vietnamese) lived scattered in the south of the Blue River basin (or Dương Tử Giang), from Zhejiang (Triết Giang) until Jiaozhi ( Giao Chỉ )( the northern Việt-Nam today ). They were devoted to rice cultivation and distinguished themselves from Chinese people accustomed to cultivate millet and wheat. They drank infused water with the leaves of a plant known as « tea » they gathered in the forest. They liked dancing, working while singing and alternated their reply in the songs. They often disguised themselves in the dance with leaves and plants. They were found at that time in the current provinces of Southern China: Foujian (Phúc Kiến), Hunan(Hồ Nam), Guizhou (Qúi Châu), Guangdong (Quảng Ðông), Jiangxi, Guangxi ( Quảng Tây), Yunnan (Vân Nam) and in the northern Vietnam today.

Bronze drum shown in Guimet museum (Paris)

icon_tambour

Characteristic features of the Bai Yue

1°) The practice of cutting hair short and tattooing.
2°) The construction of houses on piles ( construction Ganlan ).
3) Dress in loincloth and turban.
4) Blackening or grinding front teeth ( canine teeth )
5) Eating clams and amphibians in diet.
6) Bronze casting and using bronze drums in rituals.
7) Foretelling future using bird bones
8) Totemic cult (birds, reptiles and amphibians)
9) Practice burying on cliffs
10°) Greater involvement by fathers in their son’ birth and education and the return of the woman in rice acitivities.
11°) A highly developed technology of weaving
12°) Intensive use of small boats and expertise in the art of maritime warfare.

 

Đại tộc Bách Việt

Soil-Water (Đất Nước)

 

dat_nuoc

French and Vietnamese versions
As long as we have the Sky and the Earth, we continue to exist.
But the day where the fatherland no more exists, our life will have no sense  

Water is omnipresent in Vietnam. Water is such in osmosis with the soil and perhaps because of that the two words Ðất-Nước (Soil-Water) are often used to indicate this country. It is also here that we firmly believe we are the descendants of the Dragon king, Lạc Long Quân, coming from the Waters, and of the fairy Âu Cơ of terrestrial origin. We can say it is here that water and land unite to give birth to a people. It is also here that are found in ancient tombs amulets bearing iconographic representation of the Dragon, a mythical animal with a pig’s head and a snake’s body, a hyphen between Land and Water because the pig indicates the wealth of peasants, symbol of the Land and the snake is related  to the Water.

dat_nuoc

Đất Nước

The history of Vietnam is also simply that of water. Water may become fatal because it can leave its bed to absorb harvests and whole villages. To attenuate his anger and his aggressiveness, one does not cease building dams, clogging breaches, raising ramparts, digging channels. It is it that has kneaded the thick identity of the Vietnamese people and forged this heart. It is also nourishing because it is it which fertilizes the soil and makes rice grow. But it is it which is accomplice of the Vietnamese people many times in overcoming foreign aggressors. Here, water has a thousand faces, as well as many colors and odors: tumultuous and unpredictable in the Red River with alluvium in brick color, marine and turquoise along the coasts in particular at Cà Ná, calm in Nha Trang, unchained and hemmed large waves with Ðà Nẵng, stagnated with an amber color in rice paddies and dying between the roots of palm trees in the arroyos of the Mekong Delta.
This water is found everywhere even in remote corners of Vietnam. After some monsoons, a basin left outside, a broken earthenware jar, a ditch at the edge of the road may hold it and thus become an aquarium for a biology laboratory, a water fragment for the breeding of the tadpoles or a mini-pond where lotus flowers bloom. It is also at the entrance of the villages that one finds stagnant water in ponds, covered again with water lentils and water weeds, companions of the pauper’s bowl of rice.
Water is also synonymous with fatherland. That is why the last emperor Duy Tân, brought to the throne at the age of 8 and later exiled by colonial authorities used this signification to reveal his state of mind. One day, coming back from a walk at the sea, his hands were so dirty that an old servant asked him to wash them in a basin filled with water.
The emperor asked him the following question: If the hands are dirty they can be washed with water. But if the water is « soiled », what can we clean it with? Emperor Duy Tân wanted to say if the fatherland is « humiliated », with what it could be washed off this outrage?.
This reflection stunned the old servant and made him shake.
Without waiting for his answer, the impassive emperor Duy Tân responded in his stead:

If the water is « soiled », one will wash it with blood.
If by essence, water is a protecting, fetal and vital element for humans, it is even more so for the majority of Vietnamese, a raison-d’être in this world, as it is synonymous with the word « Fatherland ».

Culinary art ( Nghệ Thuật Ẩm Thực của người Việt)

 
amthucvn

French version

Vietnamese people grant a great importance to the culinary art, in particular to their eating. It is the first necessity in their daily life and culture. Nothing is more amazing to see the use of « an » as the prefix in a great number of words. Among them we find: ăn nói ( to speak ), ăn mặc ( to wear ), ăn ở ( to live ), ăn tiêu ( to consume ), ăn ngủ ( to sleep ), ăn trộm ( to steal ), ăn gian ( to cheat ), ăn hiếp ( to bully ) and so on…It is usually said: Trời đánh tránh bữa ăn to means even God dare not disturb the Vietnamese during their meal.


Their eating is carefully elaborated according to the concept of Yin and Yang and the five elements (Thuyết Âm Dương Ngũ Hành) which serves as the fundamental basis of their Van Lang civilization.
Yin-Yang ( Âm Dương ) is the representation of the two poles of all things, a duality that is at the same time contradictory and complementary. Of the nature Yin is whatever is fluid, cold, humid, passive, somber, interior, female in essence like the sky, the moon, night, water, winter. Of the nature Yang is whatever is solid, hot, luminous, active, exterior, male in essence like the earth, the sun, fire, summer. Human is the hyphen between these two poles or rather between the Earth (Dương) and the Sky ( Âm ). Harmony may only be found in the equilibrium that human brings to its environment, universe and body. Vietnamese food therefore finds all its meticulous preparation and particularity in the dialectic relationship of the theory of Yin and Yang. It also shows the respect of the millennial cultural tradition of a farming country and of a civilization known for its rice farming on flooded rice fields (trồng lúa nước).

Yin-Yang in Vietnamese culinary art

© Đặng Anh Tuấn

That is why rice should not be missed in a Vietnamese meal. It is at the basis of several Vietnamese dishes (bánh cuốn, bánh xèo, phở, bún, bánh tráng, bánh chưng vân vân ) (ravioli, crepe, pho, vermicelli, rice paper, sweet rice cake etc..) Rice can be whole, round, long, crushed, scented, glutinous etc… More than a food, rice is for the Vietnamese people a tangible proof of their Bai Yue culture, a trace of civilization that is not lost under the weight of long Chinese domination.

The manner in Vietnamese eating is not foreign to the search for the middle-of-the-road attitude encouraged in the concept of Yin and Yang.  » Eating together  » requires in their view a certain respect, a certain level of culture in the art of eating because there exists an undeniable interdependence among the guests in the share of food and space. It is usually said: Ăn trông nồi , ngồi trông hướng.

When eating look for where the rice cooker is and when sitting look for where the direction is. That is the maxim that Vietnamese parents used to tell their children about their table manners. One has to behave oneself when invited to a meal. One should not eat too fast for not to be called impolite but should neither eat too slowly as one should not make other guests wait. Emptying one’s plate or the cook pot is not allowed because it gives the feeling of being greedy. On the contrary, eating too little implies a lack of mannerliness, which may vex the host. This cautious behavior could be summed up by the following statement: Ăn hết bị đòn, ăn còn mất vợ. (Emptying the cook pot deserves spanking, leaving some leftover leads to losing the spouse ). It is in the constant search for equilibrium evoked in the Yin and Yang theory that a Vietnamese must exercise in due course at a meal. It should not be ignored the « varied » nature brought in by Vietnamese food that is characterized by the diversity and visible exuberance in colors of the ingredients in the preparation.

Around a bowl of rice is the creation of a multitude of colors, flavors and dishes. The expression of the 5 senses (ngũ giác) is also found in a Vietnamese meal:  

smell: by the release of aromas and flavors of foods served,
sight: by various coloration of the ingredients that go in the preparation of the dishes,
taste: by the flavors of the dishes,
hearing: by the sound made by the sucking of tea or stock with the mouth,
touch: by the nonstop handling of chopsticks.

For some Vietnamese specialties (gà nướng (roasted chicken), gà luộc ( boiled chicken ), gỏi cuốn (spring rolls) ), the use of hand is highly appreciated. Most Westerners used to attribute to the Chinese the holder of chopstick civilization. However it is the product of the cradle of the rice growing civilization of South East Asia. It is what the Chinese historian Ðàm Gia Kiện has written in his book entitled « Cultural History of China » ( Lịch sử văn hóa Trung Quốc ) ( 1993, page 769 ):
At the time prior to the unification of China by Qin Shi Huang Di, the Chinese continued to use their hands to grasp food. It was a tradition found in people growing millet (kê), barley (mạch) and eating bread, hum bao ( bánh bao ) and meat. They only began to use chopsticks during their expansion toward Southern China.
That assertion has been justified by recent scientific discoveries. Chopsticks can only be made in a region where abundance of bamboo is not in doubt. That is the case of Southern China and South East Asia. They are the rudimentary tool shaped to the image of the bird’s bill to efficiently pick up grains of rice and fish without having to soil the hands with the plates containing water (soup, broth, fish cauce etc…). It is found in the Vietnamese use of chopsticks a simple as well as humoristic philosophy. A pair of chopsticks is always compared with a married couple.

That is why one used to say:

Vợ chồng như đôi đũa có đôi
Bây giờ chồng thấp vợ cao như đôi đũa lệch so sao cho bằng.

Husband and wife are like a pair of chopsticks
Now that husband is short and wife is tall
Like mismatched chopsticks can’t be paired at all.

During the Lê dynasty, breaking a pair of chopsticks is like a dissolution of marriage. One prefers having a stupid spouse to having a disastrous pair of crooked chopsticks. This preference is evoked many time in the following statement:

Vợ dại không hại bằng đũa vênh.

Besides the « vivacious » and « lively » characteristics found in the handling of chopsticks, the « collective » characteristics should not be ignored as an attribute to this rudimentary utensil. It is often referred to a bundle of chopsticks to evoke solidarity. The saying: Vơ đũa cả nắm( gather chopsticks in a bunch) reflects that idea when we want to criticize someone and his family in a dispute or debate.

The Vietnamese fierce will to give a big attention to the balance of Yin and Yang is found again in their way of eating. A good meal must meet a certain number of criteria where interdependence cannot be ignored:

  • 1) It must be in agreement with the weather. It cannot be defined as good even when it is served with tasty dishes.
  • 2) It must occur at a pleasant place and time otherwise it is not deemed good either.
  • 3) It must be shared with close friends otherwise the word good cannot be attributed to it.

That is why coming from the criteria mentioned above, a good Vietnamese meal is not necessarily well stuffed. Sometimes meagerness is found in a good meal. It is that of Vietnamese poor peasants where a clever mixture of aromatic herb flavors plays a preponderant role.
The judicious search for balance of Yin and Yang is undeniably shown in the dishes, the human body and between man and the environment. In the Vietnamese culinary art three following important points are turned up: 

1) Yin-Yang equilibrium in the makeup of the dishes.
 
Vietnamese people tend to distinguish dishes according to classification they established in relation to the five elements of Yin-Yang: hàn ( cold ) ( Water ), nhiệt ( hot ) (Fire), ôn ( warm ) ( Wood ), lương ( fresh ) ( Meta l) and bình ( temperate ) (Earth). They take into account the compensation, interaction and combination of ingredients and condiments in the elaboration of a dish. One notices a series of vegetables and condiments in in the makeup of Vietnamese recipes. Known for curing illnesses caused by the « cold » ( coughs, colds etc…), ginger (gung), the condiment of the Yang characteristics, is visible in all the dishes having tendency to bear the cold: Bí đao ( marrow quash ), cải bắp ( cabbage ) rau cải ( lettuce ) and cá ( fish ). Hot pepper is of Yang nature ( hot ) and frequently used in dishes having cold, temperate or foul-smelling characteristics ( seafood, steamed fish for example ). One used to eat fermented chicken’s or duck’s eggs ( trứng gà lộn, trứng vịt lộn ) having the Yin characteristics ( Âm ) along with a very flavorful leaf ( rau răm ) of the Yang ( Dương ) tendency. The Yin (Âm) bearing water melon is always eaten with the Yang ( Dương ) natured salt. The most typical Vietnamese sauce remains the fish sauce. In the preparation of this national sauce, it is noticed there are 5 flavors classified according to the 5 element of Yin and Yang: mặn ( salty ) with the fish juice ( nước mắm ), đắng ( bitter ) with the zest of lemon ( vỏ chanh ), chua ( sour ) with the juice of lemmon ( or vinegar ), cay ( hot ) with powdered or crushed hot pepper and ngọt ( sweet ) with powdered sugar. Those five flavors ( mặn, đắng, chua, cay, ngọt ) combined and found in the national sauce of Vietnamese people correspond respectively to five elements defined in the theory of Yin and Yang( Thủy, Hỏa, Mộc, Kim, Thổ) ( Water, Fire, Wood, Metal, Earth).
 
2) Yin-Yang equilibrium in the human body.

Vietnamese food is sometimes used as an effective medicine to cure dysfunctions caused by the loss of balance in Yin and Yang in the human body. For the Vietnamese, the scenario seen in nature is also found inside their bodies. When an organ becomes too Yin, it leads to a slowdown in physical metabolism (feeling cold, slow heartbeats, indigestion etc…). On the other side, if it becomes too Yang, it triggers an acceleration of physical metabolism ( feeling hot, fast heartbeats, physical and mental hyperactivity etc…). A well-balanced Yin-Yang maintains life and assure good health. To regain this balance a person whose illness is of Yin nature ( Âm ) must eat dishes bearing Yang (Dương) characteristics. On the contrary a Yang-natured illness must be treated with Yin-natured dishes. To the Vietnamese, eating is taking care of oneself. Constipation (a Yang illness) can only be cured among the Yin dishes (chè đậu đen, chè đậu xanh etc..( meung bean, black bean compote, a Vietnamese dessert). On the other hand, Yin-natured diarrhea or stomach ache can be treated effectively with Yang-natured seasoned dishes (ginger (gừng, galangal (riềng)). The cold (a Yin-natured illness must find its solution in a bowl of rice porridge full of ginger slices

3) Yin-Yang equilibrium with the environment.

One used to say in Vietnamese : Ăn theo mùa ( Eating according to season ). This saying reflects the state of mind of the Vietnamese to be always in phase with nature and the environment in food.

In Summer, the supply of heat favors an abundance of vegetables, seafoods and fish. Therefore the Vietnamese people tend to eat vegetables and fish. They used to boil vegetables, pickle them (dưa) or make salads (gõi). Dishes that contain water are appreciated. It is the case of pho, the national stock of the Vietnamese people. Bitter and sour flavors cannot be absent either in the Vietnamese cuisine. It is the case of a mildly sour soup prepared with fish (or shrimps), tamarind (or pine apple) and tomatoes ( canh chua cá, canh chua tôm ).

On the other hand in Winter, to resist the cold, the Vietnamese prefer to eat meat and fatter dishes (of Yang characteristics). We notice a massive use of oily liquids (vegetable or animal) and condiments (ginger, chilly, garlic, pepper etc…). Slow cooking meat on low heat in fish sauce (rim thit), sauteing (xào) or frying meat (rán) are the cooking methods frequently used and conformed to climatic variations. Known as a tropical country (Yang)(Dương), Vietnam possesses a great number of dishes of cold characteristics ( Âm ). That is what the father of Vietnamese traditional medecine Hải Thượng Lãn Ông ( Lê Hữu Trác ) had an opportunity to emphasize in his work entitled « Nữ Công Thắng Lãm ». Out of 120 foodstuffs, he succeeded in picking about a hundred of Yin characteristics. This remark puts in evidence the unquestionable preference of Vietnamese for Yin dishes in their traditional food structure and the importance they keep granting to the search for a balance with nature and the environment. Vietnamese cuisine finds more and more followers in the West. Unlike other cuisines that play with sauces, it prefers using a lot of aromatic herbs and condiments. It is a cuisine that stands out for its lightness and digestibility. Much less fatty than Chinese cuisine, it does not miss showing its subtlety and originality. No less than 500 dishes are counted among them remains the imperial roll ( chả gìo). In this cuisine one finds not only a harmony of flavors and a multitude of subtle variations around a bowl of rice but also a profound and intimate agreement with nature and the environment.

There, Yin-Yang does not lose its vitality, the Vietnamese people, their soul and their temperament.

Being scholar (Sĩ Phu)

mandarin

Vietnamese version

French version

Young or old, a scholar (Sĩ) is always well considered in the Vietnamese society. Much regard is given to him as well as the first place in social hierarchy before the farmer (Nông), the craftman ( Công ), and the merchant ( Thương ). That’s why the latter does not cease to ridicule him in folk songs.

Ai ơi chớ lấy học trò
Dài lưng tốn vải ăn no lại nằm

Never marry a student, His long back costs a lot of fabrics
Once full, he just keeps lying downischol

Equipped with intellectual kowledge, the learned man does not let himself be upset by these remarks and tries to reply with a snicker:

Hay nằm đã có võng đào
Dài lưng đã có, áo trào nhà vua
Hay ăn đã có thóc kho
Việc gì mà chẳng ăn no lại nằm

Lying down, here is the luxury hammock
My long back, this is the gown granted by the King
Eat until full, there is plenty of rice in the warehouse
I don’t have to worry, just eat until full, then lie down and rest

This consideration dated back from the time when Confucianism was implemented as the single model structure of the society. The recruitment of the learned man as a mandarin was essentially based on the literary contests which took place every three years at the great temple of Confucius or the Temple of Literature (Văn Miếu). This temple was built by King Lý Thánh Tôn in 1070 and was changed to The College of the Nation’s Children (Quốc Tự Giám) in 1076. From 1484, the name of the scholar who passed the mandarinal contests was inscribed on a stele including his date of birth and his works. This practice of inscription on the stele was stopped only in 1778. Therefore, the dream of passing the mandarinal contests became an obsession for the majority of the learned men. Some of them passed their tests with an astonishing ease such as Nguyễn Bỉnh Khiêm, Chu văn An and Lê Quí Ðôn. Others failed several times as was the case of the learned man Trân Tế Xương whose poems always convey a caustic irony. His everlasting failure has influenced his works enormously. Besides litterary knowledge, the passing candidate or future mandarin must possess all the concepts of mandate of Heaven, filial piety, loyalty to the king (Nghĩa tôi ) and all the values that provide a cohesion to the confucian vision. Armed with these concepts, the learned man will try to accomplish his mission not only until the end of his days but also to the detriment of his life.

It was the case of the poet laureate Nguyễn Du who prefered retiring to serving the new regime after the fall of the Lê dynasty. It was also the case of the learned man Phan Thanh Giản who decided to take his own life with poison while advising his children to farm the land and not to accept any position during the French occupation of Cochinchina in 1867. As for the learned man Nguyễn Ðình Chiễu, author of the popular poem Lục Vân Tiên and one of the noblest figures of scholars, he never stopped giving moral support to the resistance during the colonial time.

Pictures gallery

  

In his Confucian vision, the scholar tried to maintain at any costs and strictly apply these principles unless the king becomes no longer worthy of the obedience owed to him. In this case, the learned man being keen on justice, may overthrow the king because the latter has been dispossessed of the mandate of Heaven. It was the case of Cao Bá Quát who participated in the famous Locust uprising ( Giặc Châu Chấu ) in the name of the Le family against king Tự Ðức, and who was captured and executed by the latter in 1854.

Although the Scholar was one of the cornerstones of a society upon which rested so many Vietnamese dynasties to govern the country and the legitimate defender of moral values particularly the five human relations ( Ngũ Luân ), i.e. between the King and his subordinates, the Father and his son, the Husband and his wife, the Brother and his younger siblings, and the Friend and his friend), which enables us to have a social cohesion and a national identity through centuries, He is however the factor of inertia and cultural isolationism which proved to be mortal for the Nguyễn’s Empire since 1840.

While continuing to underestimate the foreign power and by maintaining his conservatism, the Scholar was incapable of adapting to modernizational reforms advocated by the modernistic learned man Nguyễn Trường Tộ. Thus, He became the major obstacle to reforms that Vietnam needed in facing the ambitions of the foreign powers. This compelled Him to disappear at the same time with the Empire during the French conquest.

The Scholar formed part of a population of 40,000 learned men, approximately 20,000 of whom were holders of ranks in 1880. The last learned man known for his patriotism and reformism was Phan Chu Trinh. This one was in favor of reforms and insisted on the priority of total progress of society, of the diffusion of the modern knowledge on simple political independence.

His banishment to Poulo Condor and especially his death in 1926 has brought an end to the dream of all Vietnamese to find an independent Vietnam with a policy of non-violence and gradual decolonization that he advocated and defended with enthusiasm and conviction for so many years.

 

He tried to reveal his state of mind in his poem entitledphanchutrinh

The candle

He wants the flame to shed light to the bottom of darkness
Because his heart is burned with anxiety of lighting
But the half-opened door lets in the north wind
In the ending night, with whom to share his tears?

Phan Chu Trinh

It was the tears of the last great Vietnamese learned man. But it is also a cry of despair of a great Vietnamese patriot facing the destiny of his country.

cierge

The animal world in the Vietnamese belief

French version
Vietnamese version

Since the beginning of time, the Vietnamese were used to living in an inhospitable environment. Their living conditions were very hard and nature is extremely tough and pitiless. They must learn how to live with wild animals, tricking them and beating them. From that came a number of prejudices and superstitions. It is found in popular songs not only a kind of experience lived by the Vietnamese in the animal reign but also a certain philosoply sometimes just and simple. Based on observations and behavior found in the animal world, they succeeded in enriching their popular songs giving them a more invigorating, humorous, attractive and moralizing characteristic. Without referring to these wild and familiar creatures, popular songs would probably have lost their attractiveness they have kept so far. The following example indisputably illustrates this agreement borrowed from the animal reign:

Chim khôn tiếc lông
Người khôn tiếc lời

An intelligent bird keeps it feathers,
Wise people do not waste their words.

Without alluding to the bird and its feathers, the second verse would probably not have its significant range of subtlety. Likewise, in a concise manner, the following proverb depicts and sums up everything :

Một con quạ, đồn ba con ác

Rumor turns a crow into three magpies

to refer to a brag.

Instead of using the word « quạ » to mean a crow, the word « ác » is prefereed because in Chinese-Vietnamese dictionary « ac » also means evil. By its pronunciation and connotation, it brings us into inescapably thinking of something harmful while keeping intact the significant range of the proverb. It is not surprising to see a crow here because it is the bird the Vietnamese hate and spit upon. Thanks to this detestable bird, the degree of importance can be measured given the reflection contained in the proverb.

By using popular songs, proverbs and legends, the Vietnamese have on several occasions shown their opinion on the animal reign. Certain wild animals are respected and sacred, others are not. Having to share the same environment with wild animals, they do not hesitate to associate them in their daily life, to reserve a particular regard to each of them, and to give them a hierarchic classification to the image of the Vietnamese society. All that has unquestionably been dictated by their live observations and experiences that with the flow of time become transmitted from generation to generation and anchored intimately in their mind.

The egret is a kind of heron that we used to see in company with the peasants on rice fields. Leaning on its long legs, she ceaselessly tiptoes quietly there in search of food or advances seriously in long strides.

This picture is not foreign to the impression the Vietnamese give to this creature. Is she the mysterious wader that we see carved on the bronze drums of Ðồng Sơn. In anyway, she is the symbol of purity and sacrifice. That is what we found in the following popular song:

Con cò lặn lội bờ ao
Tôi có tội nào ông sáo với măng
Có sào thì sáo nước trong
Chớ sáo nước đục đau lòng cò con !

The egret searching for food at night time
Landing on a weak branch, she tumbles in the pond.
Sir, please fish me out of here,
If I am unfaithful you may want to cook me with bamboo shoot.
Cooking me you have to use clear water,
Don’t use dirty water, it hurt the feeling of this tiny egret!

She is also evoked in another song, identifying herself to a Vietnamese woman:

Con cò lặn lội bờ sông,
Gánh gạo đưa chồng tiếng khóc nĩ non,
Nàng về nuôi cái cùng con,
Ðể anh đi trãy nước non Cao-Bằng.

Like an egret wading at the river side,
Hauling rice accompanying her husband she sobs:
I am returning home to take care of mother and children,
So you may rest assured trekking the Cao Bang rugged terrain.

The egret is appreciated such that in some regions of Vietnam it is given the title of nobility: Mister Farmer ( Ong Nông ). This respect may probably be due to its beautiful plumage and its imposing look in the middle of the rice fields. Being alongside with it, the peasants consider it as a companion that know how to participate in their daily occupations. The same for the heron ( vạc) who is synonymous with elegance and longevity. We use to say : Cưỡi hạc chầu trời to allude to an old person who passes away. On the contrary, a crow is seen unfavorably. Because of its black feathers, this creature is synonymous with misfortune. Its sudden appearance in front of the house or on the way calls for a bad omen. To blame the public for having an erroneous opinion, we borrow this proverb:

Quạ ăn dưa bắt cò phơi nắng
Nghĩ lại sự đời quạ trắng cò đen

The crow eats the melon but the egret is punished by having to stay in the sun
Reflecting on life gives the feeling that the crow is white and the egret is black.

Likewise, the bear is not so much favorite. It is called « Cha Cụ » or « Cha Gấu ( father bear ). The term « Cha » is very derogatory. It is seen in this designation a contemptible and ridiculous character. The allusion is probably made to show someone who, even he is the head of the family, does not live up to his role and deserve a particular regard. Would it have anything to do with the weight and slowliness of this plantigrade in its gait? In spite of that unjustified appellation, the bear is not as unfortunate as other creatures against whom the discrimination is even more visible. The pelican (chim bồ nông ), despite its respectable size and its extensible pouch where fish are stored for feeding its chicks, receives only a little title « thằng bè » ( or the heavy guy ). The teal ( con le le ) is often called  » thằng bồng » while the kingfisher ( chim bói cá ) is often labeled as « thằng chài » ( the one who fishes with a net ).

For the latter, there is no doubt on the choice of this attribution which is probably tied to the agility of this bird in its dive and capture of fish. The term « thằng » is intentinonally used to show a state of inferiority of the creature or the person in question in relation with other species or individuals. It is also the case of the loon that is often called « thằng cộc » thằng cha cộc ». Some birds are bluntly feminized because we grant them the title « mệ »( grandma ) or « mạ » ( mother ). It is the case of the heron ( con diệc ) that we use to called « mạ diệc » ( mother heron ). Another creature of the same family as the heron, the squacco heron, receives the title « mệ thợm » ( the crabeating gossiper ).heron

Some creatures are considered as those who come from Heaven living in open sky. The word « Trời » ( or sky, heaven ) is found in their names. It is the case of « vịt trời » ( wild duck ) « ngỗng trời »( wild goose ) or ngựa trời ( religious mantis ) or horse from the sky.On the other hand, the Vietnamese think that other creatures can capture their thoughts, and out of fear and reprisals they pay respect to those creatures in order to escape their mortal traps. That is why the word « Thiêng » is used to depict supernatural creatures.

It is the case of the little mouse ( con chuột ). They dare not call it by its name despite its minuscule size. They prefer to give it the tittle  » Ông Thiêng  » ( or Mister Sacred ) because it is capable of carrying out reprisals and of knowing all the secrets and privacy in their house. Likewise, the sparrow ( chim se sẽ ) receives the same honor as the mouse’s. By its supernatural force the sparrow can escape from the trap and cause big damages by destroying their rice stocks. The ant takes part in the supernatural creatures the same way as the elephant ( ông voi) and the tiger ( ông cọp, ông Ba Mươi ). The latter two have the capability of listening to their conversations, which makes them known as « ông Thính » ( Mister Listener ).

The ant takes part in the supernatural creatures the same way as the elephant ( ông voi) and the tiger ( ông cọp, ông Ba Mươi ) . The latter two have the capability of listening to their conversations, which makes them known as « ông Thính » ( Mister Listener ).It is attributed to the tiger the aptitude of bearing on its shoulder the soul of its victim. This one, wandering and known under the term « Ma » ( ghost ) compels the tiger to return to where the victim lived in search for offerings.  It is the way to interpret the return of the tiger around the area where the victim was devoured in order to catch another prey.

That is why it is very necessary to find at any costs what belongs to the victim, burn it together with a double made of paper and that of the tiger and bury them carefully in order to return the soul indefinitely into the tomb. It is ceaselessly believed that the tiger’s whiskers possess a character harmful to health. That is why in order to avoid the damages that may be caused by these whiskers, they decide to burn them immediately at the capture of this tiger.

For most Vietnamese, the tiger is sometimes feared and revered. For fear of reprisals, they keep not only signs of respect but also temples and altars dedicated in its honor and scattered here and there in the forest. Even before killing it after capturing it, they do not even forget to give it the last homage in holding a preliminary ceremony. They use to compare themselves with the tiger by means of the following maxim:

Hùm chết để da, người chết để tiếng.
Le tigre mort laisse sa peau et l’homme décédé sa réputation.

and to grant the king of the animals an irreproachable veneration. Despite that, the animal the most preferred remains the dragon. This one is part of the four animals with supernatural power ( Tứ Linh ) ( the dragon ( rồng, long ) , the unicorn ( lân ), the turtle ( quy, rùa ) and the phoenix ( loan, phượng, phụng ) ) and occupies the first place. It is the emblematic animal traditionally chosen by the king on his clothes. It appears as a key element of the Vietnamese mythology. All Vietnamese strongly believe they are descendents of this fabulous and mythical animal. The unicorn is synonymous with happiness. As for the turtle, it is not only the symbol of longevity but also that of the transfer of spiritual value in the Vietnamese tradition.

Its presence has been mentioned many times in the history of Vietnam by means of legends. ( The magic crossbow offered by the golden turtle god to king An Dương Vương in his struggle against Chinese general Triệu Ðà ( Zhao Tuo ), the return of the sword to the turtle god by the future king Lê Lợi after his shining victory over Chinese invaders, the Ming at the Hoan Kiem lake). The phoenix always identifies with beauty. This mythical bird is often referred to in marriage. Someone having the profile of the son of Heaven ( tướng thiên tử ) is depicted as having the nose of the dragon and the eyes of the phoenix (mũi rồng mắt phượng).

To separate the lovers, it is said: Chia loan rẽ phượng. Loan is the meaning of the female phoenix while phượng is used for the male one.

Besides these mythical animals, there is another one often spoken of in Vietnamese annals and that is the water dragon ( con thuồng luồng ). It is a serpent resembling an eel, which has been described in P. Genibrel’s dictionary. To protect themselves against the water dragons, the Vietnamese used to tattoo their body so that they would not look different and be killed by these animals when they go fishing. This custom disappeared only during the reign of Trần Anh Tôn who himself renounced this practice. The water dragon is also the subject of the following proverb:

Thuồng luồng không ở cạn
The water dragon don’t live in the places where there is no water.

to mean that people of quality do not associate with lower people.

In the coastal regions, the animal the most revered remains the whale (or cá voi, cá ông). It is not surprising to see in each village along the coast, springing up an altar dedicated for this mammal. The profound attachment to this cetacean from Vietnamese fishermen is due to a great number of blessings it brought them.

Altar reserved for the whale.( Poulo Cham)

autel_baleine

In Vietnam, attention is made to precursor of natural phenomena seen in the behavior of wild creatures. Out of the roar of a tiger in search for food, the dry and staccato sound made by a deer or the squeal of a squirrel, a change of weather could be forecast (incoming wind or rain from the north). The hooting of a rooster of pagoda ( chim bìm bịp ) is a sign of an incoming flood. Seeing the ants building their big earthen nests in a hurry in the trees along the riverside, it would be possible to predict that a rise in water level is imminent. The unjustified song of a rooster predicts a bad news. The nibbling of mice in the house is not a good omen at all. The hooting of an owl near the house announces the imminent death of the sick if any in it. The drop of a spider from the ceiling is a mark of an infidelity in the household. The flight of a dragonfly on the ground level signals the imminent arrival of sunshine or rain. It is said in the following little saying:

Chuổn chuổn bay thấp thì mưa
Bay cao thì nắng, bay vừa thì râm

The dragonfly flying low brings rain
Flying high gives sunshine, flying average height predicts shadow.

A scientific explanation can be provided to that saying because the dragonfly possesses a pouch of water enabling it to regulate the altitude of its flight in function with air humidity. It is the application of the Archimedean push in air that we find in this behavior.

This superstition has been exploited in the past with ingenuity by a great number of Vietnamese leaders to consolidate their legitimacy in the conquest of power. It becomes a formidable and efficient weapon in the struggles against foreign invaders. It can be said that it was at the time what we have now with psychological warfare. The credulity has been put in evidence several times in the history of Vietnam. To facilitate access to the throne of the young virtuous Lý Công Uẩn, the future king of the Lý dynasty, the erudite monk Vạn Hạnh decided to mark discreetly the word  » thiên tử  » ( son of Heaven ) on the back of a white dog in the village Cổ Pháp and spreaded the rumor that in the current year of the Dog, there will be a new king born under the sign of the Dog to bring peace to people. That was why people did not contest the legitimacy of Lý Công Uẩn the day he took power and ascended the throne in the year of the Dog ( Canh Tuất 1010 ) under the pressure of Ðào Cam Mộc and his close relations led by monk Vạn Hạnh because people thought everything was decided in advance and that he was sent by Heaven to become king and that he was born in the year of the Dog (Giap Tuat) in 974. To shelter the capital from the caprices of the Red river, Lý Công Uẩn, heeding the advice of geomancers, intended to move the capital to Thăng Long ( or later Hà Nội). For this moving, it was necessary to make people believe that he had seen in his dream a golden dragon flying over this locality.

That would help him neutralize peacefully any ideas of contestation and revolt. Likewise, several centuries later, it is not surprising to see the building of a fantastic story of the legend on the character of Lê Lợi, a rich Mường farmer at Lam Sơn in the goal of unifying all the Vietnamese people facing their destiny and of stopping all claims of submission in the struggle against Chinese invaders ( the Ming ). It was also the resistance led by a Vietnamese of Muong origin for the first time in the history of Việtnam. It was successful to make people believe that before Lê Lợi’s birth, there was a black tiger roaming around his village. Since his birth, the tiger was no longer seen in the area. It was attributed to Lê Lợi the reincarnation of that king of animals. It was Nguyễn Trãi, his political and military counsel that described it in his work « Lam Sơn Thục Lục using the following terms:

Vua Lê vai tả có bảy nốt ruồi, long lá đầy người, tiếng như chuông lớn, ngồi như hổ ….

King Lê has 7 moles on his right shoulder, a hairy body, a voice that sounds like a big bell, a look like a tiger when seated.

It was also Nguyen Trai’s clever idea to spread for several months the following message written with toothpicks and honey on leaves that people found nibbled by ants:

Lê Lợi vì dân, Nguyễn Trãi vì thân
Lê Lợi for the people, Nguyễn Trãi for Lê Lợi

in the goal of showing the people that it was Heaven’s will and that Le Loi was designated as the sole and legitimate heir in the struggle against the Ming invaders.

To make disappear the visible affliction of a great number of people before the fate reserved for Gia Long’s foes, especially the family of emperor Quang Trung ( beheading king Cảnh Thinh, exhuming his tomb, torturing by means of elephant stamping on all his people and relatives ) and to legitimize his grab of power, many of legends around Gia Long have been brought into daylight. First is the story of encounter with his eunuch general Lê Văn Duyệt. This one, known by his courage and strength, having up until then led a hidden and reserved life with his mother in a remote corner of South Vietnam, did not hesitate to kill anyone who dared disturb him. Having known this motto and been pursued relentlessly by the Tây Sơn ( the Peasants of the West ), Nguyễn Ánh, the future emperor Gia Long decided to go see him and make friend with him. With his lieutenant Nguyễn Văn Thành, he found his house but Lê Văn Duyệt was absent at the moment. His mother invited them for lunch but advised them go withdraw immediately because she knew well the character of her son. Seeing the strangers in his house, he would not hesitate to kill them. Facing Nguyen Anh’s resolution to see her son, she was obliged to let them stay overnight. On his returning home, Le Van Duyet was annoyed by the presence of strangers in his home. But he noticed hat the young man was surrounded by a snake whose head leaned on his chest.

Troubled by this protection, he timidly asked his mother: Who is the person protected by the snake? Surprised by his question, she went to the room where Nguyen Anh was sleeping. She found no snake. Only Lê Văn Duyệt had seen that scene. For him there is no doubt that he was face to face with the person uncommon and under divine protection. He went to wake him up and asked him of the news. Lê Văn Duyệt became from that day one of his best and brilliant faithful in the conquest of power. According to the French erudite Léopold Cadière, the fabulous animal resembling the dragon found on Gia Long’s imperial costume or on the stage of his throne would probably evoke the snake’s protection that Nguyen Anh benefited during his years of vicissitude. Another time when he had to take refuge on the Phú Quốc island, Nguyen Anh was almost captured by the Tay Son if his boat was not held back and hampered by crocodiles. Intrigued by this omen, he knelt at the front of his boat and called upon Heaven:

If the enemies are hanging a trap at the mouth of river Ông Ðốc , please let me know by making disappear and reappear these crocodiles three times at once, if not, let me go now because time is very important for me.

Effectively, the disappearance and reappearance of the reptiles took place three time at once. Witnessing this unusual phenomenon responding to his wish, he did not want to go. To make sure of the presence of the enemies, a scout was sent out immediately. There was no more doubt that the enemies were waiting for him outnumbered on that day. If we do not know whether Nguyen Anh were under divine protected, then by means of historical stories we notice that he was a young prince, very courageous and intrepid. He was once chased by his enemies. He was compelled to swim across a river despite a great number of crocodiles. He had to resort to a buffalo to wade at the riverside in order to make the crossing.

The Vietnamese man is born with this belief. Without it, it would appear hard for him to overcome his daily life difficulties encountered in his inhospitable environment where fatality is in place. If superstition bears a certain image of pusillanimity, it remains nevertheless a effective weapon that the Vietnamese man does not miss an occasion to use in forging his destiny and purpose. He does not let himself being dragged too much into Cartesian mind to refute what belongs to the heritage of beliefs of his people.

[Return RELIGION]

Le monde des animaux dans la croyance des Vietnamiens.

 

Thế giới động vật trong tín ngưỡng của người dân Việt

Version vietnamienne
English version

Depuis la nuit des temps, les Vietnamiens ont l’habitude de vivre dans un environnement inhospitalier. Leurs conditions de vie sont très dures et la nature est extrêmement rude et impitoyable. Il faut apprendre à vivre avec les créatures sauvages, à ruser et à les combattre. C’est avec elles que sont nés un grand nombre de préjugés et de superstitions. C’est dans la plupart des chansons populaires qu’on relève non seulement une sorte d’expérience vécue par les Vietnamiens avec le règne animal mais aussi une certaine philosophie à la fois juste et simple. En s’appuyant sur leur capacité pertinente d’observation  et des comportements trouvés dans le monde des animaux, ils ont réussi à enrichir leurs chansons populaires en donnant à ces dernières un caractère plus tonique, plus humoristique, plus attrayant et plus moralisateur.

heron

Sans se référer à ces créatures sauvages et familières, elles perdraient probablement l’attrait qu’elles continuent à garder jusqu’aujourd’hui. L’exemple suivant témoigne incontestablement de cet agrément emprunté dans le règne animal:

Chim khôn tiếc lông
Người khôn tiếc lời
L’oiseau intelligent tient à ses plumes
L’homme intelligent ne prodigue pas ses paroles.

Sans faire allusion à l’oiseau et à son plumage, le deuxième vers n’aurait pas probablement toute sa portée significative et sa subtilité. De même, tout est décrit et résumé d’une manière concise dans le proverbe suivant:

Một con quạ, đồn ba con ác
Il existe un seul corbeau. Avec la rumeur, on se retrouve avec trois corbeaux pour désigner un hâbleur.

Au lieu de réutiliser le mot « quạ » désignant le corbeau, on préfère le mot « ác » qui, malgré la même signification trouvée dans le dictionnaire sino-vietnamien, est aussi synonyme du mal. Par sa prononciation et sa connotation, cela nous fait penser inéluctablement à quelque chose nuisible tout en gardant intacte la portée significative de ce proverbe. Rien n’est étonnant de voir le corbeau y figurer car cet oiseau est détesté et honni par les Vietnamiens.

Par le biais de ces chansons populaires, des proverbes et des légendes, les Vietnamiens ont l’occasion de montrer maintes fois leurs opinions sur le règne animal. Certaines créatures sauvages sont respectées et sacrées, d’autres ne le sont pas. À force de partager le même environnement, ils n’hésitent pas à les associer dans leur vie journalière, à réserver à chacune d’elles un égard particulier et à leur donner un classement hiérarchique à l’image de la société vietnamienne. Tout cela a été dicté indiscutablement par leurs observations et leurs expériences vécues qui deviennent au fil des années des préjugés transmis de génération en génération et ancrés intimement dans leur esprit.

L’aigrette est une sorte de héron qu’on est habitué à voir en compagnie avec des paysans sur les champs des rizières. S’appuyant sur de longues jambes frêles, elle ne cesse pas d’y barboter silencieusement à la recherche de la nourriture.

Cette image n’est pas étrangère à l’impression que les Vietnamiens ont accordée à cette créature. Est-elle l’échassier mystérieux qu’on a vu gravé sur les tambours de bronze de Ðồng Sơn? En tout cas, elle est le symbole de la pureté et du sacrifice. C’est ce qu’on a retrouvé dans la chanson populaire suivante:

Con cò lặn lội bờ ao
Tôi có tội nào ông sáo với măng
Có sào thì sáo nước trong
Chớ sáo nước đục đau lòng cò con !

Je suis l’aigrette qui barbote au bord de la mare
Si j’ai mal fait, vous pourrez me faire cuire avec les jeunes pousses de bambou
Mais en cas de préparation, faites-moi cuire dans de l’eau claire et propre
Ne me faites pas cuire dans l’eau malpropre. Cela fera mal au cœur à la pauvre petite aigrette!

S’identifiant à la femme vietnamienne, elle est évoquée dans une autre chanson:

Con cò lặn lội bờ sông,
Gánh gạo đưa chồng tiếng khóc nĩ non,
Nàng về nuôi cái cùng con,
Ðể anh đi trãy nước non Cao-Bằng.

Analogue à l’aigrette barbotant au bord du fleuve,
Portant le riz paddy, elle accompagne son mari avec douleurs et pleurs
En rentrant à la maison, elle s’occupe de sa belle- mère et de ses enfants,
Elle laisse à son mari  le temps d’accomplir le service militaire.

L’aigrette est tellement appréciée que dans certaines régions du Vietnam on n’hésite pas à lui accorder le titre de noblesse: Monsieur le Paysan (Ông nông). Ce respect est dû probablement à son beau plumage et à son allure imposante au milieu des champs des rizières. À force de la côtoyer, les paysans la considèrent comme un compagnon qui sait participer à leurs occupations journalières. De même le héron (vạc) est synonyme de l’élégance et de la longévité. On a l’habitude de dire: Cưỡi hạc chầu trời pour faire allusion à une personne âgée qui rend l’âme en douceur. Par contre, on voit d’un mauvais œil le corbeau. À cause de son plumage noir, cette créature est synonyme du malheur. Son apparition instantanée devant la maison ou son passage annoncent un mauvais présage. Pour reprocher au public d’avoir une opinion erronée, on n’hésite pas à emprunter ce proverbe.

Quạ ăn dưa bắt cò phơi nắng
Nghĩ lại sự đời quạ trắng cò đen

Le corbeau est en train de manger la pastèque tandis que l’aigrette est punie sous un soleil accablant
En s’adonnant à la réflexion sur la vie, on s’aperçoit que le corbeau est blanc et l’aigrette devient noire

De même l’ours n’est pas très choyé. On l’appelle « Cha Cụ » ou « Cha gấu » (le père ours). Le qualificatif de « Cha » est très péjoratif. On voit dans cette désignation le caractère méprisable et ridicule. On voudrait faire allusion probablement à quelqu’un qui, étant pourtant père d’une famille, n’est pas à la hauteur de son rôle et ne mérite pas d’avoir un égard particulier. S’agit -t-il de la lourdeur et de la lenteur de ce plantigrade dans sa démarche? Malgré cette appellation injustifiée, l’ours n’est pas aussi malheureux par rapport aux autres créatures auxquelles la discrimination est encore plus visible. Le pélican (chim bồ nông), malgré sa taille respectable et sa volumineuse  poche extensible où sont emmagasinés les poissons destinés à nourrir ses jeunes, ne reçoit que le mince titre « thằng bè » ( ou le mec mastoc ). La sarcelle (con le le) est désignée souvent par le nom « thằng bồng » tandis que le martin pêcheur (chim bói cá) est connu souvent sous l’étiquette « thằng chài » (celui qui pêche) .

Pour ce dernier, il n’y a pas de doute sur le choix de cette attribution qui est liée probablement à l’agilité de cet oiseau dans sa plongée et dans la capture des poissons. Le qualificatif de thằng est employé intentionnellement dans le but de signifier l’état d’infériorité de la créature ou de la personne en question par rapport à d’autres espèces ou à d’autres individus. C’est aussi le cas du plongeon qu’on appelle souvent sous le nom thằng cộc ou thằng cha cộc. Certains oiseaux sont carrément féminisés car on leur accorde le titre « mệ » (ou grand-mère) ou mạ (ou mère). C’est le cas du héron (con diệc) qu’on a l’habitude d’appeler sous le nom  » mạ diệc  » (la mère héron). Une autre créature de la même famille que le héron, le crabier, reçoit le titre « mệ thợm » (la commère crabier).

Certaines créatures sont considérées comme celles provenant du Ciel ou vivant à ciel ouvert. On trouve dans leur nom le mot « Ciel » (trời). C’est le cas de vịt trời (canard sauvage), ngỗng trời (oie sauvage) ou ngựa trời (mante religieuse). Par contre, pour d’autres créatures, le respect dicté par la crainte et les représailles n’est plus mis en doute. Les Vietnamiens pensent que ces créatures arrivent à capter leur pensée et qu’elles arrivent à s’échapper par conséquent de leur piège mortel. C’est pourquoi le mot « Thiêng » est utilisé dans le but de désigner ces créatures surnaturelles. C’est le cas de la petite souris (con chuột). Malgré sa taille minuscule, ils n’osent pas l’appeler par son nom. Ils préfèrent de lui attribuer le titre « Ông thiêng » (ou Monsieur le Sacré) car il est capable d’effectuer des représailles et de connaître tous les secrets et les intimités de leur famille et de leur maison. De même, le moineau (chim sẻ) reçoit le même honneur que la petite souris. Par sa force surnaturelle, il arrive à s’échapper de leur piège et peut leur causer de gros dégâts en détruisant tous leurs stocks de riz. 

La fourmi fait partie aussi des créatures surnaturelles en même temps que l’éléphant (ông voi) et le tigre (ông cọp, ông Ba Mươi). Ces derniers ont la capacité d’écouter leurs conversations, ce qui fait d’eux connus souvent sous le nom « Ông thính » (Monsieur l’écouteur). On attribue au tigre l’aptitude d’emporter sur son dos l’âme de sa victime. Celle-ci, errante et connue sous le nom « Ma » oblige le tigre à revenir sur le lieu ou l’endroit où la victime habite pour chercher ses offrandes. C’est une façon d’interpréter le retour du tigre aux alentours de l’endroit où la victime a été dévorée dans le but de s’emparer d’autres proies.  C’est pour cette raison qu’il est indispensable de retrouver à tout prix ce qui appartient à la victime, de le brûler ensemble avec son sosie en papier ainsi que celui du tigre. Puis il faut les enterrer avec soin dans le but de faire entrer définitivement l’âme dans la tombe. On ne cesse pas de croire que les poils de la  moustache du tigre ont un caractère nuisible pour la santé. Pour parer à des dégâts que peuvent provoquer ces poils, on décide de les brûler immédiatement lors de la capture de ce fauve. 

Pour la plupart des Vietnamiens, le tigre est à la fois un animal redouté et vénéré. Par crainte des représailles, ils lui réservent non seulement des signes de respect mais aussi des temples et des autels dédiés en son honneur et éparpillés un peu partout dans la forêt. Même avant de le tuer lors de  sa capture, ils n’oublient pas non plus de lui rendre un dernier hommage en célébrant préalablement une cérémonie. Ils sont habitués à se comparer au tigre par le biais de la maxime suivante:

Hùm chết để da, người chết để tiếng.
Le tigre mort laisse sa peau et l’homme décédé sa réputation.

et à accorder au roi des animaux une vénération irréprochable.

Malgré cela, l’animal préféré reste le dragon. Celui-ci fait partie des quatre animaux au pouvoir surnaturel (Tứ Linh) ( dragon ( rồng, long ), licorne ( lân ), tortue ( qui, rùa ) et phénix ( loan, phượng, phụng ) ) et occupe la première place. Il est l’animal emblématique choisi traditionnellement par l’empereur sur ses vêtements. Il passe aussi pour un élément clé de la mythologie Việt. Tout Vietnamien se croit fermement descendant de cet animal fabuleux et mythique. La licorne est synonyme du bonheur. Quant à la tortue, elle est non seulement le symbole de la longévité mais aussi celui de transmission des valeurs spirituelles dans la tradition vietnamienne. Sa présence a été citée maintes fois dans l’histoire du Viêt-Nam par le biais des légendes. (L’arbalète magique offerte par le génie de la tortue d’or au roi An Dương Vương dans la lutte contre le général chinois Triệu Ðà, la remise de l’épée au génie de la tortue d’or par le futur roi Lê Lợi après sa victoire éclatante sur les envahisseurs chinois, les Ming dans le lac Hồ Hoàn Kiếm). Le phénix s’identifie toujours à la beauté. On fait référence souvent à cet oiseau mythique dans le mariage. Pour décrire quelqu’un ayant le profil de fils du ciel (tướng thiên tử) on lui dit qu’il a le nez du dragon et les yeux de phénix ( mũi rồng mắt phượng ).

Pour séparer les amoureux, on a l’habitude de dire: Chia loan rẽ phượng. Loan est employé souvent pour faire allusion à un phénix femelle tandis que le vocable « phượng » est réservé pour un mâle.

Outre ces animaux mythiques, il y a un animal dont on a parlé souvent dans les annales vietnamiennes. C’est le dragon d’eau (ou con thuồng luồng). C’est un serpent ressemblant beaucoup à l’anguille, c’est ce qui a été décrit dans le dictionnaire de P. Génibrel. Pour se protéger contre les dragons d’eau, les Vietnamiens avaient l’habitude de se tatouer. Ils n’étaient pas ainsi reconnus différents et ils évitaient d’être tués par ces animaux au moment de leur pêche. Cette coutume disparut seulement sous le règne du roi Trần Anh Tôn lorsque celui-ci renonça lui-même à cette pratique. Le dragon d’eau est aussi le sujet du proverbe suivant:

Thuồng luồng không ở cạn
Le dragon d’eau ne vit pas dans les endroits où il y a peu d’eau.

pour dire que les gens de qualité ne fréquentent pas le petit peuple.

Dans les régions côtières, l’animal vénéré reste la baleine (ou cá voi, cá ông). Rien n’est surprenant de voir surgir dans chaque village longeant la côte, un autel réservé à ce mammifère. L’attachement profond des pêcheurs vietnamiens à ce cétacé est dû en grande partie aux bienfaits qu’il leur rend. 

Autel réservé à la baleine (Poulo Cham) (Cù Lao Chàm) 

autel_baleine

Au Vietnam, on fait attention aux signes avant-coureurs des phénomènes naturels en observant le comportement des créatures sauvages. Par le feulement du tigre à la recherche de la nourriture, le bramement sec et saccadé du cerf ou le cri de l’écureuil, on pourrait s’informer des changements climatiques (la venue de la pluie ou du vent venant du nord). Le hululement du coucal (chim bìm bịp) annonce la descente des crues. En voyant les fourmis de terre se hâter à construire de gros nids en terre sur les arbres longeant la berge du fleuve, on peut deviner que la montée des eaux serait imminente. Le chant injustifié du coq prévoit une mauvaise nouvelle. Le grignotement des souris dans la maison n’est pas non plus de bon augure. Le chuintement de la chouette ou du hibou près de la maison annonce la mort imminente du malade s’il y en a dans la maison. La chute de l’araignée accrochée au plafond est une marque d’infidélité dans le ménage. Le vol de la libellule au ras du sol ou en hauteur signale la venue imminente de la pluie ou du soleil. C’est ce qui a été dit dans le dicton suivant:

Chuổn chuổn bay thấp thì mưa
Bay cao thì nắng, bay vừa thì râm

La libellule qui vole au ras du sol entraîne la pluie
En prenant de la hauteur, elle emmène le soleil et en volant à une altitude moyenne, elle ramène l’ombre.

On peut trouver une explication scientifique à ce dicton car la libellule possède comme le poisson une poche de vapeur permettant de réguler les altitudes de son vol en fonction de l’humidité de l’air. C’est l’application judicieuse de la poussée d’Archimède dans l’air à travers ce comportement. Cette superstition a été exploitée dans le passé avec ingéniosité par un grand nombre de dirigeants vietnamiens pour consolider leur légitimité dans la conquête du pouvoir. Elle devient aussi une arme redoutable et efficace dans la lutte contre les agresseurs étrangers. On peut dire qu’elle était à cette époque ce qu’on a aujourd’hui avec la guerre de communication.

La crédulité a été mise en évidence maintes fois dans l’histoire du Viêt-Nam. Pour faciliter l’accès au trône du jeune vertueux Lý Công Uẩn, le futur roi de la dynastie des Lý, le bonze érudit Vạn Hạnh, décida de marquer discrètement le mot « Thiên tử » (fils du ciel) sur le dos d’un chien blanc dans le village Cổ Pháp et de faire circuler la rumeur de l’apparition prochaine d’un nouveau roi né sous le signe astrologique du chien dans le courant de l’année du chien de métal pour ramener la paix au peuple. C’est pourquoi personne ne contesta la légitimité de Lý Công Uẩn le jour de sa prise de pouvoir et de son intronisation dans l’année du chien (Canh Tuất 1010) sous la pression de son adjoint Ðào Cam Mộc et de ses proches dirigés par le bonze Vạn Hạnh car on pensa à cette époque que tout était décidé à l’avance et qu’il était envoyé par le Ciel pour devenir roi. Il était né sous le signe du chien de bois (Giáp Tuất ) en 974.  Sur les conseils des géomanciens, Lý Công Uẩn avait l’intention de transférer  la capitale à Thăng Long (ou Hà Nội plus tard). Pour ce transfert, il fut obligé de faire croire à son peuple qu’il a vu un dragon d’or s’envoler de cette localité dans le songe. Cela lui permit de neutraliser pacifiquement toute idée de contestation et de révolte. De même, plusieurs siècles plus tard, rien n’était étonnant de voir l’invention d’une histoire prodigieuse et d’une légende sur le personnage de Lê Lợi , un riche fermier Mường à Lam Sơn.  Ce dernier avait pour but d’unifier tout le peuple vietnamien face à son destin et d’empêcher toutes les velléités de soumission dans la lutte contre les envahisseurs chinois (les Ming). C’était aussi la résistance organisée par un Vietnamien d’origine Mường pour la première fois dans l’histoire du Viêtnam. On réussit à faire croire au peuple qu’avant la naissance de Lê Lơi, il y avait un tigre noir fréquentant les alentours de son village. Dès sa naissance, on ne vit plus apparaître ce tigre. On attribua ainsi à Lê Lơi la réincarnation de ce roi des animaux. C’est Nguyễn Trãi, son conseiller politique et militaire qui l’a décrit dans son ouvrage « Lam Sơn Thực Lục » dans les termes suivants: 

Vua Lê vai tả có bảy nốt ruồi, long lá đầy người, tiếng như chuông lớn, ngồi như hổ ….
Le roi Lê ayant sur son épaule gauche 7 boutons, son corps poilu, sa voix retentissant comme une cloche, s’assoit comme un tigre …

C’est aussi à Nguyễn Trãi l’idée géniale de faire circuler le message suivant gravé sur les feuilles à l’aide des cure-dents et du miel. Ce texte était rongé ensuite au fil des mois par les fourmis à cause de l’odeur du miel:

Lê Lợi vì dân, Nguyễn Trãi vì thân
Lê Lợi pour le peuple, Nguyễn Trãi pour Lê Lợi

dans le but de montrer au petit peuple que la volonté venait de Dieu lui-même et que Lê Lợi était désigné comme le seul héritier légitime dans la lutte contre les envahisseurs Ming.

Pour faire disparaître l’affliction visible d’un grand nombre de gens devant le sort réservé aux adversaires de Gia Long , en particulier à la famille du roi Quang Trung (décapitation de son fils, le roi Cảnh Thinh, déterrement de sa tombe, supplice infligé à tous ses partisans et ses proches par le biais de piétinement des éléphants) et pour légitimer sa prise de pouvoir, beaucoup de légendes autour de Gia Long ont été mises en plein jour. C’est d’abord l’histoire de sa rencontre avec son jeune subordonné Lê Văn Duyệt. Connu pour son courage et sa force, celui-ci menait jusqu’alors une vie cachée et réservée avec sa mère dans un coin refoulé du Sud Viêt-Nam. Il n’hésita pas à tuer tous ceux qui osaient le déranger. Ayant connu sa réputation et poursuivi sans relâche par les Tây Sơn (les paysans de l’Ouest), Nguyễn Ánh, le futur empereur Gia Long décida d’aller le voir et voulut se lier d’amitié avec lui. Accompagné par son subordonné Nguyễn Văn Thành, il trouva sa maison mais Lê Văn Duyệt y fut absent à ce moment. Sa mère les invita à déjeuner et leur demanda de se retirer immédiatement car elle connaissait bien le caractère de son fils. En voyant des étrangers dans la maison, celui-ci n’hésitait pas à les tuer. Face à la résolution de Nguyễn Ánh de vouloir rencontrer son fils, elle fut obligée de les héberger cette nuit là. En rentrant à la maison, Lê Văn Duyệt fut énervé par la présence des étrangers. Mais il s’aperçut que le jeune homme était entouré par un serpent dont la tête était adossée contre sa poitrine. Troublé par cette protection divine, il demanda timidement à sa mère: Qui est cette personne protégée par le serpent?

Surprise par cette question, celle-ci revint dans la chambre où le jeune Nguyễn Ánh dormait. Elle ne trouva aucun serpent. Il n’y avait que Lê Văn Duyệt qui  vit cette scène. Pour ce dernier, il n’y avait plus de doute qu’il était en face d’un personnage hors du commun et sous la protection divine. Il alla le réveiller et lui demanda ses nouvelles. Lê Văn Duyệt devint de ce jour l’un de ses meilleurs et brillants fidèles dans la reconquête du pouvoir. D’après l’érudit français Léopold Cadière, l’animal fabuleux ressemblant au  dragon trouvé sur le costume impérial de Gia Long ou sur le palier de son trône évoquerait probablement la protection du serpent dont Nguyễn Ánh bénéficiait durant ses années de vicissitudes. Une autre fois, pour aller se réfugier dans l’île de Phú Quốc, Nguyễn Ánh a failli d’être capturé par les Tây Sơn si son embarcation  n’avait pas été retenue et gênée par la présence d’une bande de crocodiles. Intrigué par cet augure, il s’agenouilla à l’avant de son bateau et invoqua le Ciel :

S’il y a des ennemis voulant me tendre un piège mortel à l’entrée du fleuve Ông Ðốc, vous me faites signe en faisant disparaître et réapparaître ces crocodiles trois fois de suite sinon vous me laissez partir maintenant car le temps est tellement précieux pour moi.

Effectivement, la disparition et la réapparition de ces reptiles eurent lieu trois fois de suite. Témoin de ce phénomène inhabituel répondant à son exaucement, il renonça à partir. Pour être sûr de la présence de ses ennemis, un éclaireur fut envoyé sur-le-champ. Il n’y eut plus de doute que ses ennemis l’attendaient en surnombre ce jour là. Si on ne sait pas que Nguyễn Ánh serait sous la protection divine ou non, on constate qu’à travers ces récits historiques, il était un jeune prince très courageux et intrépide. Il fut poursuivi encore une autre  fois par ses ennemis. Il fut obligé de traverser le fleuve à la nage malgré la présence d’un grand nombre de crocodiles. Il dut recourir au buffle qui pataugeait au bord du fleuve pour entreprendre la traversée.

L’homme vietnamien est né avec la croyance populaire. Sans celle-ci, il lui paraît difficile de surmonter toutes  les difficultés journalières rencontrées dans un environnement inhospitalier où il se résigne à accepter la fatalité. Si la superstition porte  une image de la pusillanimité, elle reste néanmoins une arme efficace dont l’homme vietnamien ne manque pas l’occasion de se servir pour forcer son destin et réaliser son dessein. Il ne se laisse pas entraîner trop dans l’esprit critique pour réfuter tout ce qui appartient à l’héritage de croyances de son peuple. 

Version vietnamienne

Từ thuở ban sơ, người  dân Việt đã quen sống trong môi trường không thuận lợi. Điều kiện sống của họ rất tồi tệ và thiên nhiên vô cùng khắc nghiệt và không khoan dung. Họ phải học cách để chung sống với các động vật hoang dã, dùng mưu mẹo và chiến đấu với chúng. Chính vì vậy mới có ở  nơi ngưỏi dân Việt nhiều thành kiến ​​​​và mê tín dị đoan. Trong các bài ca dao được phổ biến, người ta ghi nhận không những một loại kinh nghiệm sống của người dân  Việt với thế giới động vật mà còn có cả luôn một triết lý nhất định vừa chính đáng và vừa đơn giản. Dựa trên kỷ năng  quan sát và các hành động  được tìm thấy ở  thế giới động vật, người dân  Việt  đã  làm phong phú thêm các ca dao  bằng cách mang  lại  cho các bài nầy có được  một tính chất bổ ích, hóm hỉnh và đạo đức hơn. Nếu không  dựa đến các con động vật hoang dã và quen thuộc, có lẽ các ca dao nầy sẽ mất đi  sự ưa thích  mà có đựợc  cho đến ngày nay.  Thí dụ  sau đây  minh chứng rõ rệt sự vay mượn từ  thế giới  động vật:

Chim khôn tiếc lông
Người khôn tiếc lời

Nếu không nhắc  đến con chim và bộ lông của nó thì câu thơ thứ hai có lẽ sẽ không còn  đầy đủ ý nghĩa và sự tinh tế của nó. Tương tự, tất cả mọi thứ được tóm tắt ngắn gọn trong câu tục ngữ sau đây:

Một con quạ, đồn ba con ác

Chỉ có một con quạ mà với  tin đồn,  cuối cùng có đến ba con chim ác để  muốn chỉ rõ  kẻ khoác lác.

Thay vì dùng lại từ “quạ”  để chỉ con quạ, người ta  thích dùng từ “ác” hơn, mặc dù cùng  nghĩa trong từ điển Hán Việt, nhưng nó cũng đồng nghĩa với cái tệ hại, cái xấu xa. Bằng cách phát âm và hàm ý của nó khiến   làm cho chúng ta liên tưởng đến một điều gì đó có hại trong khi vẫn giữ  được nguyên ý nghĩa của câu tục ngữ này. Không có gì đáng ngạc nhiên khi thấy con quạ được nhắc  đến  trong câu ca dao  vì loài chim này hay thường bị người Việt ruồng ghét  và khinh miệt.

Thông qua những bài ca dao, tục ngữ và truyền thuyết dân gian này, người dân Việt  có cơ hội nhiều lần để thể hiện quan điểm của mình về thế giới động vật. Một số động vật hoang dã được kính trọng và được xem như là các con vật thiêng liêng, còn  có những sinh vật khác thì không. Vì cùng chia sẻ một môi trường, họ không ngần ngại liên kết các sinh vật  vào cuộc sống hàng ngày, dành sự kính  trọng riêng tư cho từng sinh vật và phân loại chúng trong một  hệ  thống phân cấp theo hình ảnh của xã hội Việt Nam. Tất cả những điều này được quyết định một cách không thể chối cãi qua những  cuộc quan sát và kinh nghiệm sống của họ, những điều mà qua nhiều năm đã trở thành những định kiến ​​được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác và ăn sâu vào tâm trí của họ. Con cò là môt loại diệc hay thường được thấy ở trên các ruộng đồng cùng các người nông dân Việt. Chống trên  đôi chân dài mảnh khảnh, cò không ngớt lặng lẽ  đi tìm kiếm thức ăn trên ruộng đồng. Hình ảnh nầy không xa lạ với ấn tượng mà người dân Việt dành cho con sinh vật nầy. Nó có phải là con chim cao cẳng huyền bí được ghi khắc ở trên trống đồng Đồng Sơn  không? Dù sao đi nửa, cò vẫn là biểu tường sự tinh khiết và sự hy sinh. Đây là những gì ta tìm thấy được  trong một ca dao: 

Con cò lặn lội bờ ao
Tôi có tội nào ông sáo với măng
Có sào thì sáo nước trong
Chớ sáo nước đục đau lòng cò con !

Được ví như là thiếu phụ Việt, cò được nhắc đến trong ca dao sau đây:

Con cò lặn lội bờ sông,
Gánh gạo đưa chồng tiếng khóc nĩ non,
Nàng về nuôi cái cùng con,
Ðể anh đi trãy nước non Cao-Bằng.

Con cò được quí trọng  đến nỗi ở một số vùng đất của Việt Nam, ta không ngần ngại ban tặng cho nó một danh hiệu cao quý: Ông nông dân. Sự tôn trọng này có lẽ là do nó có được một  bộ lông đẹp và dáng đi oai nghiêm ở giữa các cánh đồng lúa. Nhờ kề vai sát cánh với nó mà các người nông dân coi nó như một người bạn đồng hành biết tham gia vào công việc hàng ngày của họ. Tương tự, con diệc (vạc) được đồng nghĩa với sự sang trọng và trường thọ. Người ta  thường nói: Cưỡi hạc chầu trời là ám chỉ một người già nhẹ nhàng qua đời. Mặt khác, ta có một cái nhìn xấu xa về con quạ. Vì bộ lông đen của nó, sinh vật này đồng nghĩa với  tai họa. Sự xuất hiện tức thời của nó trước cửa nhà hoặc ở lối đi  báo hiệu  một điềm xấu. Để tránh dư luận có quan điểm sai lệch, ta không ngần ngại mượn câu tục ngữ sau đây.

Quạ ăn dưa bắt cò phơi nắng
Nghĩ lại sự đời quạ trắng cò đen

Tương tự như vậy, con gấu cũng không được nuông chiều chi cho lắm. Người ta gọi nó là « Cha Cụ » hay « Cha gấu« . Cách gọi « Cha » rất miệt thị. Qua cách chỉ định này ta thấy  nó có  mang tính cách khinh bỉ và lố bịch. Có lẽ ta muốn  ám chỉ đến một người, tuy là cha của một gia đình, nhưng không xứng đáng với vai trò của mình và không xứng đáng để  được sự quan tâm đặc biệt. Đây có phải là do sự chậm chạp nặng nề  của loại động vật này trong dáng đi của nó không? Bất chấp tên nó  không được  gọi  chính đáng, gấu cũng không buồn bằng những sinh vật khác mà sự phân biệt đối xử thậm chí còn được thấy rõ ràng hơn. Mặc dù có kích thước đáng nể và cái túi cổ họng  có thể nới rộng  ra cất giữ các con cá để  nuôi con,  chim bồ nông, nhận được một  danh hiệu mỏng manh là « thằng bè« . Con le le thì  được gọi là « thằng bồng » trong khi chim bói cá thường được gọi là « thằng chài » (người bắt cá). Đối với con sinh vật nầy, không có  sự nghi ngờ gì  cả về việc lựa chọn  này có lẽ là có sự liên quan đến sự nhanh nhẹn của loài chim này khi nó lặn xuống bắt cá. Cụm từ « thằng » được cố ý sử dụng nhầm  biểu thị tình trạng thấp kém hơn của sinh vật hoặc con người được so với các loài vật hoặc các cá thể khác. Đây cũng là trường hợp của con chim lặn thường được gọi dưới cái tên thằng cộc hay thằng cha cộc. Một số loài chim được  nữ tính hóa hoàn toàn vì chúng được có danh hiệu « mệ » (hoặc bà) hoặc mạ (hoặc mẹ). Đó là trường hợp của con diệc mà chúng ta thường gọi với cái tên “mạ diệc” (con diệc). Một sinh vật khác cùng họ với diệc, loài ăn cua, được mệnh danh là « mệ thợm » (chim ăn cua ngồi lê đôi mách).

Một số động vật được coi là những sinh vật có nguồn gốc đến từ  trời hoặc ở  ngoài trời. Ta tìm thấy trong tên của nó luôn  có chữ “Trời”. Đây là trường hợp của  con vịt trời, ngan trời (ngỗng rừng) hoặc ngựa trời (bọ ngựa). Mặt khác, đối với các sinh vật khác, sự tôn trọng được phát biểu từ  sự sợ hãi và trả thù mà ta không còn có sự nghi ngờ gì nữa. Người dân Việt tin rằng những sinh vật này thấu được  sự suy nghĩ của họ mà nhờ đó xoay sở tránh thoát khỏi cái bẫy nguy hiểm của họ. Đây là lý do tại sao từ « Thiêng » được sử dụng để chỉ những con sinh vật siêu nhiên này. Đây là trường hợp của con chuột nhỏ. Bất chấp kích thước nhỏ bé của nó, họ không dám gọi nó bằng tên. Họ thích gán cho nó với  danh hiệu “Ông thiêng” hơn vì nó có  khả  năng trả  thù và biết hết mọi chuyện thầm kín của gia đình và ở trong  ngôi nhà của họ. Tương tự như vậy, con chim sẻ cũng nhận được vinh dự giống như con chuột nhỏ. Nhờ sức mạnh siêu nhiên, nó thoát khỏi cái bẫy của họ và có thể gây ra thiệt hại lớn cho họ bằng cách phá hủy tất cả kho lúa của họ. Con kiến cũng  được thuộc về  các sinh vật siêu nhiên cùng với con voi (hay ông Voi)  và  con hổ (ông Cọp, ông Ba Mươi).  Các con động vật nầy có khả năng lắng nghe được các  cuộc trò chuyện của họ, điều này khiến họ thường gọi là “Ông thính”.

Con hổ được cho là có khả năng mang cả linh hồn của nạn nhân trên lưng. Được gọi là « Ma »,  hồn nạn nhân lang thang buộc con hổ phải quay trở lại nơi mà nạn nhân sống để tìm kiếm lễ vật cúng nó. Đây là một cách giải bày việc con hổ trở lại vùng lân cận nơi nạn nhân bị vồ lấy để tìm kiếm các con mồi khác. Chính vì lý do này, điều cần thiết là bằng mọi giá phải tìm ra những gì thuộc về nạn nhân, đốt luôn cả hình hài bằng giấy  của nó cũng như của con hổ. Sau đó, họ phải chôn cất cẩn thận để đưa linh hồn của nạn nhân  vĩnh viễn xuống mồ. Người ta tin rằng râu hổ có tính chất độc  hại cho sức khỏe. Để tránh chất độc hại mà các lông của râu cọp có thể gây ra, người ta  quyết định đốt chúng ngay lập tức khi bắt được hổ. Đối với hầu hết người dân Việt, hổ là một con vật vừa đáng sợ vừa được tôn kính. Vì sợ bị trả thù, họ dành cho hổ không chỉ những dấu hiệu tôn trọng mà có cả những ngôi đền và bàn thờ dành riêng cho nó và được  nằm rải rác khắp khu rừng. Ngay trước khi giết nó sau khi bắt được, họ cũng không quên vinh danh nó lần cuối bằng cách tổ chức một buổi lễ trước đó. Họ quen so sánh họ với hổ qua câu châm ngôn sau đây:

Hùm chết để da, người chết để tiếng.

và dành cho chúa sơn lâm sự tôn kính hoàn hảo.

Mặc dù vậy, con động  vật  được yêu thích vẫn là con rồng. Đây là một sinh vật được đứng đầu trong Tứ Linh  (long, lân, quy  và phượng). Rồng  còn là con vật biểu tượng  được  hoàng đế chọn để trang trí  theo truyền thống trên các y phục. Kỳ lân đồng nghĩa với hai chữ hạnh phúc. Còn rùa (hay qui) không chỉ là biểu tượng của sự trường thọ mà còn là con động vật để lưu truyền những giá trị tinh thần trong truyền thống của người  dân Việt. Sự hiện diện của nó đã được nhắc đến nhiều lần trong lịch sử Việt Nam qua các truyền thuyết. (Nỏ thần  được   thần Kim Qui  dâng cho  An Dương Vương Thục Phán chống  lại tướng  Triệu Đà nhà Tần, việc vua Lê Lợi hoàn lại gươm cho thần kim qui  sau chiến thắng huy hoàng đánh đuổi giặc Minh ở Hồ Hoàn Kiếm). Phượng hoàng thì luôn luôn được đồng nhất với vẻ đẹp. Loài chim thần thoại này thường được nhắc đến trong lễ hôn nhân. Để miêu tả ai đó có hình dáng thiên tử, ta thường nói rằng người đó có mũi rồng và mắt phượng. Để chia ly đôi tình nhân, ta thường nói: Chia loan  rẽ phượng. Từ Loan thường được dùng để ám chỉ con cái trong khi thuật ngữ « phượng » được dùng để chỉ con đực.

Ngoài  những con vật thần thoại này, có một con vật thường được nói đến trong các biên niên sử Việt Nam. Đó là con rồng nước (hay con thuồng luồng). Nó là một con rắn rất giống với con lươn, điều này đã được mô tả trong từ điển của P. Génibrel. Để chống lại rồng nước, người Việt thường có thói xăm mình. Do đó, họ không bị giết bởi con vật này  vì nó không phân biệ được họ trong   trong lúc đánh bắt cá. Tục lệ này chỉ được bỏ đi dưới triều vua Trần Anh Tôn khi ngài là vua đầu tiên từ bỏ tục lệ này. Con rồng nước cũng  được nhắc đến qua  câu tục ngữ sau đây:

Thuồng luồng không ở cạn

để nói lên những người có nhân cách không thể sống với giới hạ lưu.

Ở các vùng ven biển, con vật được tôn sùng vẫn là cá voi (hay cá ông). Không có gì ngạc nhiên khi thấy xuất hiện ở mỗi ngôi làng ven biển, một bàn thờ dành riêng cho loài thú này. Sự gắn bó sâu sắc của ngư dân Việt với loài cá biển này phần lớn là do những lợi ích mà nó mang lại cho họ.

Ở Việt Nam, người ta ưa chú ý đến các dấu hiệu cảnh báo của những hiện tượng tự nhiên bằng cách quan sát các hành động của các sinh vật hoang dã. Qua tiếng gầm gừ của con hổ đang tìm kiếm thức ăn, tiếng rống khô khốc và từng hồi của con nai hay tiếng kêu của con sóc, người ta có thể biết được về những thay đổi khí hậu (mưa đến hoặc gió từ phía bắc đến). Tiếng kêu của chim bìm bịp thì báo hiệu lũ đổ về. Nhìn thấy những con kiến ​​đất hối hả xây những tổ đất lớn ở trên những thân cây dọc theo bờ sông, người ta có thể đoán được rằng sắp có nước dâng cao. Tiếng gáy không chính đáng của gà trống dự báo tin xấu. Chuột nhắt gặm nhấm trong nhà cũng không phải là điềm tốt. Tiếng của con cú mèo  kêu gần nhà thông báo cái chết sắp xảy ra của người bệnh nếu có người nầy ở  trong nhà. Việc con nhện treo trên trần nhà mà rơi xuống đất là dấu hiệu của sự không chung thủy ở trong gia đình. Chuồn chuồn bay thấp hoặc bay cao báo hiệu sắp có mưa hoặc nắng. Điều này đã được nói trong ngạn ngữ sau đây:

Chuổn chuổn bay thấp thì mưa
Bay cao thì nắng, bay vừa thì râm

Chúng ta có thể tìm thấy lời giải thích khoa học cho câu ngạn ngữ ở trên bởi vì chuồn chuồn, giống như một con cá, có một túi hơi cho phép nó điều chỉnh độ cao lên thấp  tùy theo độ ẩm của không khí.  Đây là ứng dụng hợp lý của nguyên lý lực đẩy   Acsimet trong không khí thông qua hành vi này. Sư mê tín này đã được  các nhà lãnh đạo Việt khéo léo khai thác trong quá khứ để củng cố tính cách chính đáng của họ trong cuộc tranh giành quyền lực. Nó cũng trở thành vũ khí lợi hại và hữu hiệu trong cuộc chiến chống ngoại xâm. Chúng ta có thể nói rằng đó là thời điểm mà chúng ta có như ngày hôm nay với chiến tranh truyền thông.

Sự khờ khạo  cả tin đã được chứng minh nhiều lần trong lịch sử Việt Nam. Để thuận tiện cho việc lên ngôi của người  trai  trẻ tài đức Lý Công Uẩn, vị vua tương lai của triều đại nhà Lý, nhà sư uyên bác Vạn Hạnh, đã quyết định khắc chữ « Thiên tử »  một cách kín đáo lên lưng một con chó trắng ở làng Cổ Pháp và phao tin đồn về sự xuất hiện của một tân vương sinh năm con chó lên ngôi năm Canh Tuất  để mang lại hòa bình cho dân chúng. Chính vì vậy không ai còn tranh cãi về tính  hợp pháp  của Lý Công Uẩn khi ngài  cướp quyền và lên ngôi vào năm Canh Tuất  1010 dưới sự áp lực của tướng Đào Cam Mộc và những người thân tín của ông được hứớng dẩn bởi nhà sư Vạn Hạnh vì  việc nầy  đã được xem an bài  từ trước và ngài  được trời cử xuống  để làm vua. Ông sinh năm Giáp Tuất 974. Theo lời khuyên bảo của các thầy địa lý,  Lý Công Uẩn có ý định dời đô về Thăng Long (tức là Hà Nội ngày nay)

Đối với chuyện dời đô, ngài buộc lòng  phải làm cho người dân tin rằng ngài  đã nhìn thấy trong giấc mơ một con rồng vàng bay lên ở địa phương này.  Điều này cho phép ngài làm vô hiệu hóa một cách hoà thuận tất cả  ý tưởng nổi dậy và phản đối. Tương tự như vậy, vài thế kỷ về sau nầy, không có gì ngạc nhiên khi  một câu chuyện thần kỳ được dựng lại với nhân vật Lê Lợi. Đây là  một phú nông dân người Mường ở Lam Sơn, có công đoàn kết  cả dân tộc Việt  trước vận mệnh đất nước và ngăn chặn mọi âm mưu phục tùng trong cuộc chiến chống quân xâm lược Trung Hoa (nhà Minh). Đây cũng là cuộc kháng chiến do một người Việt gốc Mường tổ chức lần đầu tiên trong lịch sử Vietnam. Còn có tin cho rằng trước khi Lê Lơi ra đời, có một con hổ đen thường lui tới quanh làng của ông. Từ khi  ông sinh ra, thì không còn thấy con hổ này xuất hiện nữa. Do đó, Lê Lơi được xem là hóa thân của con hổ này. Chính Nguyễn Trãi, cố vấn chính trị và quân sự của ông, đã mô tả ông trong quyển  sách “Lam Sơn Thực Lục” bằng những từ ngữ sau đây:

Vua Lê vai tả có bảy nốt ruồi, long lá đầy người, tiếng như chuông lớn, ngồi như hổ ….

Đây cũng là ý tưởng tuyệt vời của Nguyễn Trãi khi ông lưu truyền thông điệp sau đây được khắc trên lá cây bằng tăm và mật ong. Văn bản này sau đó đã bị kiến ​​ăn mòn trong nhiều tháng vì mùi mật ong:

Lê Lợi vì dân, Nguyễn Trãi vì thân

với mục đích làm những người dân nhỏ bé thấy rằng ý nầy đến từ Trời và Lê Lợi được chỉ định là người thừa kế hợp pháp duy nhất trong cuộc chiến chống quân Minh xâm lược.

Để xoa dịu đi  nỗi xót xa của nhân dân trước số phận dành cho những kẻ thù của vua Gia Long, đặc biệt là gia đình vua Quang Trung (chặt đầu  vua Cảnh Thịnh, khai quật mộ, tra tấn  tất cả những người theo ông và họ hàng qua việc cho voi giẫm đạp) và để hợp pháp hóa việc tóm thâu  quyền lực, nhiều huyền thoại về vua  Gia Long cũng đã được đưa ra ánh sáng. 

Trước hết là câu chuyện ngài gặp người trai trẻ tuổi Lê Văn Duyệt. Được biết đến lòng dũng cảm và sức mạnh, Lê văn Duyệt có một cuộc sống ẩn dật và dè dặt cùng mẹ ở một nơi hẻo lánh miền Nam Việt Nam. Ông ta không ngần ngại giết bất cứ ai đến quấy rày ông ta. Biết tiếng tăm của ông và bị  quân nhà Tây Sơn truy đuổi ráo riết nên Nguyễn Ánh, vị hoàng đế tương lai Gia Long quyết định đến gặp ông và muốn kết bạn cùng ông. Cùng thuộc hạ là Nguyễn Văn Thành ngài tìm đến nhà nhưng lúc đó Lê Văn Duyệt vắng mặt. Mẹ ông mời họ dùng cơm trưa và yêu cầu họ nên  rời đi ngay lập tức vì bà biết rõ tính của con trai mình. Thấy có người lạ vào nhà, ông không ngần ngại ra tay sát hại. Trước ý định của Nguyễn Ánh muốn gặp con trai bà, bà buộc lòng phải  đón tiếp họ và cho họ tá túc  đêm hôm đó.

Về đến nhà, Lê Văn Duyệt rất khó chịu vì có sự hiện diện người lạ. Ông nhận thấy có một chàng trai trẻ đang ngủ được bao bọc bởi một con rắn, đầu con nầy dựa vào ngực anh ta. Băn khoăn trước sự bảo vệ thần thánh này, ông rụt rè mới  hỏi mẹ: Người được con rắn bảo vệ này là ai vậy? Ngạc nhiên trước câu hỏi này, bà mới quay trở lại căn phòng nơi mà Nguyễn Ánh đang ngủ. Bà không tìm thấy con rắn nào cả. Chỉ có Lê Văn Duyệt nhìn thấy cảnh này. Đối với ông, không còn nghi ngờ gì nữa, ông ta đang đứng trước một nhân vật phi thường được sự bảo vệ của thần thánh. Ông liền  đánh thức  Nguyễn Ánh và hỏi thăm ngài. Từ ngày đó Lê Văn Duyệt  trở thành một trong những thuộc hạ xuất sắc và giỏi nhất của Nguyễn Ánh  trong công cuộc giành lại quyền lực.

Theo học giả người Pháp Léopold Cadière, con vật huyền thoại giống con rồng được tìm thấy trên hoàng phục của  vua Gia Long hoặc trên thềm của ngai vàng có lẽ muốn nhắc đến  sự bảo vệ của con rắn mà Nguyễn Ánh đã được có trong những năm thăng trầm của ngài. Một lần khác, khi lánh nạn ở đảo Phú Quốc, Nguyễn Ánh suýt bị  quânTây Sơn bắt nếu thuyền của ngài không bị đàn cá sấu chặn lại và cản trở. Bị khuấy rối bởi điềm báo này, ngài mới quỳ xuống trước thuyền và khẩn  trời:

Nếu có kẻ thù muốn gài bẫy giết chết tôi ở cửa sông Ông Ðốc  thì  Trời ra dấu hiệu cho tôi bằng cách làm cho lũ cá sấu này biến đi hiện lại ba lần liên tiếp, nếu không thì để  tôi ra đi ngay bây giờ  vì thời gian rất quý giá với tôi.

Thật sự, sự biến mất và tái xuất hiện của những loài bò sát này đã diễn ra ba lần liên tiếp. Chứng kiến ​​hiện tượng bất thường này đáp lại câu cầu khẩn của ngài, ngài đành hồi lại việc ra đi. Để muốn biết chắc chắn có  sự hiện diện của quân thù, một trinh sát được  gửi ngay đi lập tức. Không còn nghi ngờ gì nữa, ngày hôm đó quân thù đang chờ đợi ngài rất đông. Không biết Nguyễn Ánh có được thần linh che chở hay không, nhưng qua các  tường thuật lịch sử này, chúng ta thấy rằng Nguyễn Ánh là một hoàng tử trẻ rất dũng cảm và gan dạ. Có một lần ngài bị kẻ thù truy đuổi. Ngài buộc phải bơi qua sông bất chấp sự hiện diện của một bày cá sấu. Ngài phải nhờ đến con trâu đang ở ven sông để mới có thể  vượt  qua sông được.

Người dân Việt được sinh ra với  tín ngưỡng dân gian. Không có khái niệm nầy, khó cho họ vượt qua những trở ngại hàng ngày trong một môi trường khắc nghiệt mà họ cam chịu chấp nhận số phận. Nếu sự mê tín dị đoan mang lại một hình ảnh của sự nhu nhược, thì nó vẫn là một vũ khí hữu hiệu mà người dân Việt không bỏ lỡ cơ hội sử dụng để tạo nên  định mệnh và đạt được mục đích của mình.  Họ cũng không để  bị lôi cuốn nhiều vào tư duy phản biện mà bác bỏ  đi tất cả những gì thuộc về di sản tín ngưỡng của dân tộc.

[Return RELIGION]