
Version française
Version anglaise
Galerie des photos
Cách trung tâm Hà Nội khoảng 20 cây số, chùa Thầy tọa lạc ở chân núi Sài Sơn, huyện Quốc Oai, xã Sài Sơn và được xây dựng từ thời nhà Đinh. Chùa nầy là một trong ba chủa nổi tiếng nhất ở đất Hà Thành mà còn là chủa có liên quan mật thiết đến quãng đời sau cùng của thiền sư Từ Đạo Hạnh. Ông thuộc thế hệ thứ 12 của dòng Thiền Ti-ni-đa-lưu-chi (Vinitaruci) và còn được xem là tiêu biểu cho khuynh hướng Mật Tông qua những pháp thuật. Ông là thủy tổ múa rối nước. Vốn ưa thích múa hát, ông đã dạy dân hát chèo, sáng tạo nên trò múa rối nầy và truyền dạy cho dân chúng. Chính ở giữa hồ Long Trì mà ngày lễ hội thường thấy ở thủy đình có trò múa rối nước.

Từ Đạo Hạnh không những là một thiền sư rất uyên thâm hiểu biết mà còn là một danh nhân văn hóa. Chính vì vậy công lao của ông đóng góp với đất nước và dân gian rất lớn duới triều Lý cho nên ông được dân gian biết ơn sùng kính thường gọi ông là Thầy, là Thánh hay Phật. Cuộc đời của ông cũng không thiếu màu sắc huyền thoại từ việc hóa thân thành con trai của Sùng Hiền hầu là Lý Dương Hoán, chính là vua Lý Thần Tông sau này đến cái chết của ông được dân chúng thần thánh hóa trở thành cái chết đẹp và để trở thành người khác với cuộc sống mới qua bài kệ thi tịch của ông:
Thu lai bất báo nhạn lai quy,
Lãnh tiếu nhân gian tạm phát bi.
Vị báo môn nhân hưu luyến trước,
Cổ sư kỉ độ tác kim sư.
Dịch nghĩa
Mùa thu về không báo tin cho chim nhạn cùng về,
Đáng cười người đời cứ nảy sinh buồn thương [trước cái chết].
Khuyên các môn đồ chớ có vì ta mà quyến luyến,
Thầy xưa đã bao nhiêu lần hoá thân làm thầy nay.(*)
Ông trở thành là người mở đầu cho dân gian một tín ngưỡng thờ Thánh Tổ hòa trộn vào Phật giáo qua mô hình « Tiền Phật – Hậu Thánh« . Đây cũng là một thể thức tôn sùng từ đó ở chùa của người dân Việt dành cho những người có công đức hay gần gũi và bảo trợ dân gian.
(*) Nguồn: Thơ văn Lý Trần (tập I), NXB Khoa học xã hội.
Version française
Loin du centre-ville de Hanoïi de 20 km, la pagode du Maître est située au pied de la montagne Sài Sơn dans la commune du district Quốc Oai. Celle-ci fut édifiée à l’époque de la dynastie des Đinh. Elle est l’une des trois pagodes célèbres de la capitale Hanoï mais elle est liée intimement aussi à la durée de vie restante du moine zhen Từ Đạo Hạnh. Celui-ci appartint à cette époque à la douzième génération de l’école Vinitaruci et il fut considéré comme le représentant du bouddhisme tantrique à travers ses pouvoirs magiques. Il est aussi le créateur du spectacle des marionnettes sur l’eau. Étant passionné pour les danses et les chansons traditionnelles, il a appris au peuple le théâtre populaire ainsi que la façon de se distraire avec les marionnettes sur l’eau. C’est au milieu de l’étang du Dragon que se déroule fréquemment le spectacle des marionnettes sur l’eau à l’occasion des festivités locales.
Từ Đạo Hạnh était non seulement un moine ayant une profonde connaissance mais aussi un illustre personnage culturel. C’est pour cela que ses contributions étaient énormes pour le peuple et le pays si bien que tout le monde exprimait sa gratitude en l’appelant souvent « Maître », « Saint » ou « Bodhisattva ». Il ne manque pas la coloration mythique dans la vie de ce moine zhen. De son incarnation dans le personnage du roi Lý Thần Tông, fils de Lý Dương Hoán jusqu’à sa mort que le peuple a mystifiée en lui donnant une belle mort et une réincarnation avec une nouvelle vie à travers son kê (une sorte de stance bouddhique):
Le retour de l’automne n’accompagne pas celui des hirondelles,
Je désapprouve les gens continuant à s’accrocher à leur vie avec tristesse et douleur devant la mort
Il est déconseillé à mes disciples de montrer trop d’attachements émotionnels à cause de moi,
Étant l’ancien maître, j’ai incarné tant de fois pour devenir le maître d’aujourd’hui.(*)
Il est le premier à introduire au peuple le culte des personnages déifiés dans le bouddhisme à travers le modèle « Devant Bouddha-Derrière les Saints ou les personnages déifiés« . C’est une forme de vénération adoptée à cette époque par les Vietnamiens pour exprimer leur gratitude envers tous ceux qui avaient la vertu et le mérite de les protéger dans le quotidien.
(*) Source : Ly Tran Poésie et littérature (Volume I), Maison d’édition des sciences sociales.
Version anglaise
Far from the city center of Hanoi by 20 km, the Master’s Pagoda is located at the foot of Sài Sơn mountain in the commune of Quốc Oai district. It was built during the Đinh dynasty. It is one of the three famous pagodas of the capital Hanoi but is also closely linked to the remaining lifespan of the monk zhen Từ Đạo Hạnh. He belonged at that time to the twelfth generation of the Vinitaruci school and was considered the representative of tantric Buddhism through his magical powers. He is also the creator of the water puppet show. Passionate about traditional dances and songs, he taught the people popular theater as well as how to entertain themselves with water puppets. The water puppet show frequently takes place in the middle of the Dragon pond during local festivities.
Từ Đạo Hạnh was not only a monk with profound knowledge but also an illustrious cultural figure. That is why his contributions were enormous for the people and the country, so much so that everyone expressed their gratitude by often calling him « Master, » « Saint, » or « Bodhisattva. » The mythical coloring is not lacking in the life of this venerable monk. From his incarnation as King Lý Thần Tông, son of Lý Dương Hoán, until his death, which the people mystified by giving him a beautiful death and a reincarnation with a new life through his kê (a type of Buddhist stance):
Mùa thu về không báo tin cho chim nhạn cùng về,
Đáng cười người đời cứ nảy sinh buồn thương [trước cái chết].
Khuyên các môn đồ chớ có vì ta mà quyến luyến,
Thầy xưa đã bao nhiêu lần hoá thân làm thầy nay.(*)
The return of autumn does not accompany that of the swallows,
I disapprove of people continuing to cling to their lives with sadness and pain before death.
My disciples are advised not to show too much emotional attachment because of me,
Being the former master, I have incarnated so many times to become today’s master.(*)
He was the first to introduce to the people the worship of deified figures in Buddhism through the model « In front Buddha – Behind Saints or deified figures. » This was a form of veneration adopted at that time by the Vietnamese to express their gratitude toward all those who had the virtue and merit to protect them in daily life.
(*) Source: Ly Tran Poetry and Literature (Volume I), Social Sciences Publishing House.
Pictures Gallery
[Return RELIGION]