Version française
Version anglaise
Năm 1930, Vũ Cao Đàm mất mẹ rồi cha. Ông tạc ra hình tượng một phụ nữ trẻ có thái độ phủ phục thể hiện sự thương tiếc. Việc lựa chọn hình ảnh khoả thân mang lại một giọng điệu ngụ ngôn cho tác phẩm này được xem như là khoảnh khắc để tưởng nhớ cha mẹ của ông. Các hình dáng đơn giản và đồ sộ trong phong trào Art Deco là sư minh chứng cho việc lan tỏa của các xu hướng nghệ thuật phương Tây đương đại ở Đông Dương.(Văn bản được lấy hoàn toàn từ cuộc triển lãm mang tên “Những người tiên phong nghệ thuật hiện đại Việt Nam ở Pháp” tại bảo tàng Cernuschi, Paris)
Vào giữa những năm 1950, chủ đề Thần minh xuất hiện, gợi nhớ đến hình tượng Đức Phật nhưng Vũ Cao Đàm muốn mang tính cách phổ quát. Hình ảnh của cô gái đã được cố định vào năm 1960: Thần minh ở phía trước, đôi vai rũ xuống mang lại sự mềm mại nữ tính. Nhiều biến thể đầy màu sắc, cả về trang phục lẫn phông nền phiá sau , sẽ được thực hiện trong nhiều năm.
En 1930, Vũ Cao Đàm perd sa mère puis son père. Il réalise alors cette figure de jeune femme dont l’attitude prostrée exprime le deuil. Le choix de la nudité donne un ton allégorique à cette œuvre conçue comme un moment en souvenir de ses parents. Les formes simples et massives, dans la mouvance de l’art déco témoignent de lla diffusion, dans l’Indochine, des tendances artistiques occidentales contemporaines. (Texte entièrement repris à l’exposition intitulée « Les pionniers de l’art moderne vietnamiens en France » au musée Cernuschi à Paris).
Au milieu des années 1950 apparaît le thème de la Divinité qui rappelle la figure de Bouddha mais que Vũ Cao Đàm veut universelle. Son image est fixée en 1960 : la Divinité est frontale, les épaules tombantes lui donnent une douceur féminine. De nombreuses variations colorées, tant dans la robe que dans l’arrière plan, seront réalisées au fil des ans.
In 1930, Vũ Cao Đàm lost his mother and then his father. He then created this figure of a young woman whose prostrate posture expresses mourning. The choice of nudity gives an allegorical tone to this work conceived as a moment in memory of his parents. The simple and massive forms, in the Art Deco style, reflect the spread of contemporary Western artistic trends in Indochina. (Text entirely taken from the exhibition titled « The pioneers of modern Vietnamese art in France » at the Cernuschi Museum in Paris).
In the mid-1950s, the theme of the Divinity appeared, reminiscent of the figure of Buddha but which Vũ Cao Đàm wanted to be universal. Its image was fixed in 1960: the Divinity is frontal, with drooping shoulders giving it a feminine softness. Numerous color variations, both in the robe and in the background, were created over the years.














